Video Tài Liệu Audio Tài Liệu Nhạc Tin Tức & Thời Sự B́nh Luận

 

Từ nạn nhân trở thành nhà vận động cứu vớt trẻ em mại dâm

Từ nạn nhân trở thành nhà vận động cứu vớt trẻ em mại dâm

 

Thanh Trúc,

phóng viên RFA, Bangkok

 

Sina Vann, từng là nạn nhân của tệ nạn măi dâm trẻ em. Nay trở thành cộng tác viên đắc lực trong việc pḥng chống và cứu vớt những nạn nhân của tệ nạn măi dâm thiếu nhi ở Campuchia.

Sina Vann  tên thật  là Nguyễn Thị Bích, quê ở Cần Thơ. Năm mười ba  tuổi, Nguyễn Thị Bích bị một bà hàng xóm gạt dẫn sang Kampuchia, bán cô vào động măi dâm.

 

Ổ nhện tăm tối

Suốt hai năm trời Sina Vann phải phục vụ đủ mọi loại khách du lịch từ nước ngoài đến Kampuchia để mua dâm với trẻ vị thành niên. Được hai tổ chức ngoài chính phủ giải thoát, Sina Vann trở thành cộng tác viên đắc lực trong việc pḥng chống và cứu vớt những nạn nhân của tệ nạn măi dâm thiếu nhi ở Kampuchia , trong đó có rất nhiều trẻ Việt ở đất nước này hoặc bị bán từ Việt Nam sang.

Từ một đứa trẻ ít học, bị lạm dụng bị  đày đọa trong các ổ nhện tăm tối ở Kampuchia, Sina Vann tự phấn đầu để thoát khỏi cơn ác mộng và trở thành một  thiếu nữ chín chắn, biết suy nghĩ, biết chống lại tệ nạn buôn bán trẻ thơ vào con đường nô lệ t́nh dục.

Tháng  Mười năm 2009, Sina Vann đến Hoa Kỳ để nhận giải thưởng Frederick Douglas v́ nổ lực tự phục hồi bản thân và quyết tâm chống nạn buôn người mà cô từng là nạn nhân.

Đến với mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi hôm nay, Sina Vann mong ước trao gởi và chia sẻ cảm nghĩ đơn sơ nhưng sâu sắc về công việc mà cô phải đối diện hàng ngày. Mong quí vị lượng thứ cho những từ ngữ dung tục chẳng đặng đừng phải sử dụng trong bài này:

 

Sina Vann: Bây giờ em làm cái chuyện giúp phụ nữ từ Việt Nam bị bán qua Kampuchia, từ Kampuchia qua Thái. Em mới nhận được cô gái Việt Nam mười bốn tuổi mà mẹ bán cho người nước ngoài. Mới cứu được cô gái đó ở trong center, giờ cô đang gắng học. Gặp cô đó em hỏi th́ cô nói “mẹ em nói là cha mẹ nghèo, con phải giúp đỡ”, rồi dẫn cô đi bán cho người  ta vậy đó.

Cái nữa th́ em mới nhận được chín đứa con gái Việt Nam mà người ta bán đi Thái, sáu tuổi, tám chín tuổi, mười một tuổi, c̣n một người thôi là hai chục tuổi. Cha mẹ th́ ở Kampuchia này, cho con đi làm bên Thái, người ta bắt được rồi người ta đưa lại. Mà em cũng  rất là buồn, nhiều nhất là ba mẹ Việt Nam ḿnh, đem con gái ra mà cho đi nước người ta, đi mần ăn kiểu này.

Thanh Trúc: Khi cứu những người con gái này về th́ em nghĩ là những đưa bé đó có b́nh thường không?

Sina Vann: Không có dễ giúp đỡ cô được. Cô rất là sợ. Tại  v́ cha mẹ mà c̣n bán cô, cô không biết tin tưởng ai nữa. Cô lại đây cô khóc hoài, cô buồn lắm.

Em nói với cô hồi đó em cũng bị người ta bán vô trong quán gái giống cô. Em muốn nói hồi đó em cũng một phụ nữ bị người ta bán như vậy. Cô nói “chị ơi mẹ em bán em, em c̣n nhỏ lắm, mà em không biết là ai c̣n giúp đỡ em nữa. Tại v́ cha mẹ em nói cha mẹ nghèo lắm, em phải kiếm tiền để giúp mẹ tại  v́ em là con của mẹ”

Cô nói tiếng đó th́ em rất là buồn, tại sao mẹ cứ tính cái lễ nghĩa này ra mà đi bán con. Cô lại  đây mà một tiếng Kampuchia cũng không biết nói.

 

Thanh Trúc: Rồi bây giờ mỗi ngày Sina Vann giúp đỡ cho mấy cô đó như thế nào?

Sina Vann: Chín người đó bây giờ đi trường học Kampuchia rồi. B́nh thường lại rồi tại v́  lên đây (trung tâm) hai ba tháng rồi. C̣n cô mười bốn tuổi mới lại khoảng một tháng th́ cô chưa b́nh thường, tại cô c̣n tính cái nỗi mà cô đi làm mà người ta bắt cô làm này làm nọ, cô tính cái chuyện xưa lại hoài. Cô nói “con hết rồi không c̣n ǵ nữa, hết trơn rồi không có cha mẹ nào thương con nữa”.

 

Thanh Trúc: Sina Vann có thể nói cho Thanh Trúc cô đă kể cho Sina Vann là người ta bắt cô làm cái ǵ không?

Sina Vann: Em nói được chị. Tại v́ người ta bán cô là bán làm gái, người ta bắt cô đi dù. Tại cô c̣n nhỏ, đi dù với người ta  không phải là đi b́nh thường. Em nói là nói mười bốn tuổi, chín tuổi cũng đi dù mà đi dù theo miệng, đi dù theo chỗ hai cái chân ḿnh khép lại, rồi đi dù theo cửa ḿnh. Nếu không đi dù là người ta không cho ăn cơm rồi người ta uưnh (đánh).V́ đó mà cô phải đi dù.
 

Thanh Trúc: C̣n cô bé sáu tuổi trong nhóm bị bán qua Thái Lan th́ sao?

Sina Vann: Sáu tuổi th́ đi dù theo miệng, đi dù theo hai cái chân mà nó kéo lại rồi đi dù nơi đó, rồi đi dù ở cửa ḿnh. Chí tính coi cô có sáu tuổi thôi, cô rất là đau , cứu về đem vô bác sĩ nói cô sưng…Cô rất là đau, lại đây cô khóc hoài luôn. Em hỏi “sao cưng khóc nhiều vậy cưng”,“em đau cửa ḿnh quá chị ơi, em đau quá trời đau, ngày em đi dù hai ba đứa sáu bảy đứa… hoài luôn” …

Chị nghĩ đi, em không biết cha mẹ cái đầu óc tính sao mà cho con sáu bảy tuổi đi làm cái nghề đó để lấy tiền chơi bài, lấy tiền ăn uống, lấy tiền đánh số đề, rồi con sáu bảy tuổi đi làm cái nghề đó. Hay là sanh con ra là con phải kiếm tiền cho? Con gái ḿnh sanh ra cũng cần cha mẹ thương, không có cha mẹ thương th́ ai thương ḿnh? Con đau th́ kiếm cha mẹ, con buồn th́ kiếm cha mẹ. Nếu cha mẹ bán con như vậy th́ con c̣n người nào mà giúp đỡ nữa. Hết người giúp cô rồi.

Cô nói tới chuyện đó em khóc hoài luôn, em nhớ tới chuyện em. Mẹ em không bán em đâu, mà tới người ta uưnh đập em em c̣n kêu mẹ ơi cha ơi ngoại ơi cứu con với. Chớ c̣n cô th́ kêu ai? Mẹ biết mà mẹ bán cô vô đó, sao mà kêu mẹ giúp được nữa.

 

Cha Mẹ bán con

Thanh Trúc: Tệ nạn con nít, trẻ nhỏ, con gái nhỏ Việt Nam, bị bán từ Việt Nam qua Kampuchia, cha mẹ ở Kampuchia cũng bán con vô mấy động măi dâm, rồi lại bán qua Thái Lan, Sina nghĩ có bớt phần nào hay cứ vậy hoài?

Sina Vann: Nó bớt hay không bớt th́ em không biết. Bớt không bớt th́ bên nhà nước người ta  biết. Em chỉ biết là mỗi ngày nó cũng c̣n buôn bán như vậy.

 

Thanh Trúc: Để mấy em đó đừng trở lại con đường khủng khiếp đó nữa Sina Vann nghĩ như thế nào?

Sina Vann: Ḿnh biết cô c̣n nhỏ, cô cần cha mẹ, trước nhất phải  nói với cha mẹ phải nuôi con làm sao. Tới cô học hành về rồi cô cũng quay lại ở với cha mẹ thôi. Ḿnh không thể cho cô ở chỗ khác được đâu, tại v́ ḿnh nói với cô rồi, cô chịu học, cô học đàng hoàng, cô lớn lên cô cũng quay về với cha mẹ thôi. Phải nói với cha mẹ cho rơ ràng là con sanh ra không phải để buôn bán, nếu buôn bán th́ có pháp luật đàng hoàng, để bà vô trong tù thôi. Phải biết là sanh con ra là nuôi con làm sao chứ không có quyền nào mà bán con được.

 

Thanh Trúc: Cha mẹ Việt Nam ở Kampuchia có con gái nhỏ th́ đem bán lấy tiền, h́nh như là nhiều lắm.

Sina Vann: Nhiều lắm. Hồi năm hai ngàn lẻ sáu, lẻ bảy, lẻ tám, ở bên Svay Pak, chị có nghe từ Svay Pak không vậy, Việt Nam không…

 

Thanh Trúc: Svay Pak là khu đèn đỏ mà ở đó toàn động măi dâm?

Sina Vann: Toàn Việt Nam , khu đó là toàn Việt nam không luôn, quán gái cũng nhiều. Chị biết cha mẹ làm ǵ không? Đánh số đề, đánh bài, hút thuốc, uống cà phê, làm móng tay  móng chân,  sửa soan ḿnh mẩy… C̣n con , con trai con gái , không phải con gái không nghen mà con trai đem bán cho đi dù với khách. Sáu tuổi, bảy tuổi, tám tuổi, chín tuổi… làm cái nghề đó. Khách vô th́ cha mẹ kêu khách cho con . Cha mẹ ngồi uống cà phê đánh bài mà con sáu bảy tuổi đi tiếp khách lấy tiền nuôi cha mẹ. Đó là vùng Svay Pak đó, toàn Việt Nam không.

Em đi làm bên Svay Pak em rất là buồn, em thấy con nít là em khóc. Tội nghiệp lắm, tại ḿnh từng qua cái đường đó mà, từng qua cái đường người ta  ta đi dù với ḿnh, từng qua cái đường  người ta ép ḿnh, buộc ḿnh, đánh ḿnh, mà gặp cha mẹ th́ kêu khách cho con đi ngủ, chị tính coi…

 

Những Em Trai…

Thanh Trúc: Năy giờ ḿnh nói về những em gái nhỏ sáu tuổi bảy tuổi tám tuổi chín tuổi. Nhưng Sina có thấy những đứa con trai nhỏ mà phải đi làm cái nghề đó?

Sina Vann: Bên  Svay Pak không phải chỉ bán phụ nữ mà bán tới con trai nữa. Con trai sáu bảy tuổi đi dù với khách theo miệng, theo đít… Hồi đó ḿnh cứu được cả con trai con gái…

Cứu được khoảng mười  mấy người , khoảng mười sáu mười bảy tuổi không hà, ḿnh hỏi cô lên đây làm sao th́ cô nói cô đi ḿnh ên (một ḿnh). Hỏi mấy tuổi cô nói cô hai mươi mấy tuổi. Chị  biết Việt Nam ḿnh lên Kampuchia không có pháp luật ḿnh phải dính vô tù đúng không. Em nói với cô là phải nói sự thật, nếu nói hai mươi  mấy tuổi mà tuổi thật của cưng có mười mấy thôi. Tại đem chụp h́nh xương tay ḿnh biết cô mười mấy không à. Cô cứ nói cô hai mấy thôi… Sau lần đó cô phải vô tù sáu tháng v́ bên công an Kampuchia nói cô lên đây không đúng pháp luật. Ḿnh cứu được mà cô c̣n nói cô hai mươi  mấy không hà.

 

Thanh Trúc: Tức là những cô  hơi lớn mà ḿnh cứu được th́ họ không bao giờ nói thật với ḿnh?

Sina Vann: Tại Việt Nam ḿnh là  thương cha  mẹ dữ lắm. Dù làm ǵ làm chỉ cho tiền  cha mẹ sống sướng được rồi. Có thời gian lên Kampuchia coi Việt Nam ḿnh nghèo quá trời nghèo.

 

Thanh Trúc: Có phải tại nghèo nên mới bán con?

Sina Vann: Không,  không có xài tiếng nghèo được. Ai cũng nghèo hết, có ai giàu đâu. Không phải sanh ra giàu được liền, mần ăn mới kiếm tiền được. Không phải nói nghèo cái đi bán con. Không nói vậy được. Nếu xài tiếng đó  th́ trên này bán con hết trơn để lấy tiền làm giàu được rồi. Có nhiều người nghèo lắm tại sao người ta  không bán  con mà ḿnh đi bán con? Nếu không có người  mua cũng không có người bán, mà không có người bán cũng không có người  mua, phải không? Em tính một cái thôi, cha mẹ chưa biết con là cái ǵ của ḿnh, ḿnh là cái ǵ của con. Ḿnh là người đi trước cho con, em cũng thấy nhiều người Việt Nam nghèo dữ lắm mà sao không bán con mà làm cái này cái nọ để nuôi con. Em ḍm người bán con toàn là chơi bài, số đề, đi chơi… đó là người bán con. C̣n người nghèo con sáu bảy đưa người ta  nuôi hết. Người ta đi làm mướn, đi bán ve chai cũng nuôi con được. Ḿnh lên xứ người  ta ḿnh cũng phải mần ăn, bán con không phải là điều tốt.

 

Thanh Trúc: Những đứa bé bị bán đi như vậy, kể cả những cô lớn, rốt cuộc người nào người nấy bị  SIDA bị AIDS hết

Sina Vann: Cô gái làm trong quán gái, một là bị người ta giết chết, hai là bị  SIDA giết chết. Có hai đường đó cho cô đi thôi. Nếu cứu cô không kịp th́  cô phải chết ngày nào thôi. Hồi đó nếu người  ta không cứu em kịp em  không chết v́ SIDA cũng chết v́ bị người ta  đánh đập. Tại ngày ngày em ăn ớt mỗi ngày luôn, để roi điện giật em ngày này không chết ngày khác cũng chết. Có nhiêu đó thôi.

 

Thanh Trúc: Bây giờ em đang làm việc cho tổ chức Somaly Mam để cứu những người đó, vừa rồi em đi Seam Reap làm ǵ?

Sian Vann::

Nếu cô nói cha mẹ không giúp cô th́ ḿnh đi nói với cha mẹ v́ cô quay về với cha mẹ rồi. Cha mẹ không giúp th́ ai giúp. Không giúp th́ con quay lại chỗ cũ, con là nạn nhân thôi.

 

Đó là  Sina Vann Nguyễn Thị Bích với giải thưởng Frederick Douglas mà trọn số tiền thưởng cô đă trao lại cho tổ chức ngoài chính phủ Somaly Mam ở Kampuchia mà cô đang phục vụ.

Xứ Chùa Tháp, với những di tích lịch sử vào hàng kỳ quan thế giới  mà ai cũng trầm trồ thán phục, nhưng nơi nào người ta cũng bắt gặp những tấm biển viết bằng tiếng Anh và tiếng bản xứ, là “đừng  làm ngơ trước những kẻ đi mua dâm thiếu nhi, hăy đương đầu với chúng”.

Và như Sina Vann Nguyễn Thị Bích kể, quá  nhiều trẻ em bị buộc bán dâm ở Xứ Chùa Tháp là thiếu nhi Việt Nam.


<< trở về đầu trang >>
free counters