THÁNH NỮ,
Đứa Con của Thằng Cuội
 
 
Duyên-Lăng Hà Tiến Nhất
 
Tại Việt Nam , trước sau chỉ mấy ngày, có hai người tù nổi tiếng được ra khỏi nhà giam. Đó là cô Ls Lê Thị Công Nhân và Lm Nguyễn Văn Lư. Cả hai đều là những nhà tranh đấu rất có tiếng tăm cả ở trong lẫn ngoài nước. Điểm đặc biệt là cả hai đều có liên hệ với Khối 8406 và đảng Thăng Tiến VN. Cha Lư là người sáng lập ra Khối 8406, c̣n Ls Công Nhân là một thành viên. Đối với đảng Thăng Tiến VN, cha Lư được coi là linh hồn của đảng, nhưng ngài không giữ chức vụ ǵ trong đảng, trong khi Ls Lê Thị Công Nhân là Phát Ngôn Viên của đảng, với ông Nguyễn Phong là đảng trưởng. Ông Phong hiện c̣n đang ở tù, bị coi như một người vô danh, bị dư luận và giới truyền thông hoàn toàn bỏ quên. Ba nhân vật này và một vài người nữa đấu tranh ở trong nước mà tôi không tiện nêu tên ở đây, là những người mà theo tôi nhận xét, có lư tưởng và đă dấn thân một cách đáng khâm phục.
 
Thế nhưng rất đáng tiếc, vật đă đổi, sao đă rời, Lê Thị Công Nhân hôm nay không c̣n phải là cô Lê Thị Công Nhân ngày hôm qua nữa. Cô đă khác, khác với người mà trước đây tôi khâm phục. Lê Thị Công Nhân khác thế nào, và tại sao lại ra khác, th́ đó là những vấn đề người viết bàn tới trong bài này.
 
Thép Đă Tôi Thế Đấy
 
Chẳng hiểu làm sao mà trước đây có một thời kỳ, trong nước, ngoài nước, phong trào, tổ chức, đảng phái chính trị mọc ra như nấm. Người dân quèn cứ ngớ ra, tưởng phen này, nói theo Ls Đinh Thạch Bích, VC đă được Mỹ đỡ xuống khỏi lưng cọp, và chúng đă cho bầu cử đa đảng rồi. Nhưng, thời gian trôi cứ trôi, mọi chuyện vẫn cứ “vũ như cẩn”. Thuở trời đất trăm hoa đua nở đó, có Khối 8406 và đảng Dân Chủ là bề thế hơn cả. Đảng Dân Chủ gồm toàn họ hàng con cháu nhà Cuội, như cuội Hoàng Minh Chính, cuội Trần Khuê v.v. hợp tác với bọn chính khứa lưu manh tại hải ngoại, như Nguyễn Xuân Ngăi và đám lâu la Việt Tân (VT). Bọn này cuội quá nên mất tín nhiệm với người dân ngay từ đầu. Trái lại, Khối 8406 và đứa con đẻ của nó là đảng Thăng Tiến VN, được h́nh thành do một vài nhà tu hành cùng với một số các bạn trẻ giầu ḷng yêu nước, nên được quần chúng tin tưởng hơn. Thế nhưng, vỏ quít của người dân dầy th́ VGCS lại có móng tay nhọn. Trong Khối 8406 và đảng Thăng Tiến, những thành phần chỉ có năng khiếu chạy cờ th́ VGCS cứ để cho nhởn nhơ ở ngoài nhà tù mà chạy cờ. C̣n những thành phần cốt cán, khó trị, th́ chúng cho đi nằm ấp hết. Ở trong ấp, ai cải tại được th́ chúng cải tạo. Người không cải tạo nổi, th́ hoặc bị chúng nhốt không có ngày ra, hoặc có trở về th́ chắc chắn phải thành thân tàn ma dại, chỉ c̣n nước chờ ngày làm bạn với ông Sáu (tấm) là xong. VGCS xứng danh là lưu manh, bịp bợn số một trên thế giới ở chỗ là, sau khi đă triệt hạ thành phần lănh đạo của Khối 8406, chúng không ra tay dẹp tổ chức đó, mà chúng cài người vào trong, để biến tổ chức thành công cụ phục vụ cho chúng. Nh́n vào thành phần lănh đạo và các hoạt động của Khối 8406 hiện nay, người ta không c̣n nghi ngờ ǵ về chuyện này.
 
Trong số những người của hai tổ chức mẹ con này (Khối 8406 và Thăng Tiến) có hai nhân vật ṇng cốt là Lm Nguyễn Văn Lư và Ls Lê Thị Công Nhân, bị VGCS cho đi nằm ấp. Hai người cùng vào một cái ḷ đúc của VGCS, và ra ḷ trong cùng một thời gian, trở thành hai “tác phẩm” khác nhau mỗi người một vẻ. Ông linh mục thành anh “thương binh chống nạng cầy bừa”. C̣n cô gái, với hào quang “Người Con Của Thượng Đế”, xuất hiện trước đám quần chúng mà đa số thật là vô tư lự. Nhưng cũng đă có người tinh mắt nh́n ra cô gái chỉ là miêu duệ của ḍng nhà cuội. Thật bất ngờ, tính chất cuội trong cái hào quang Người Con Của Thượng Đế của cô gái, không biết v́ vô t́nh hay quá tự tin, lại do chính cô tự phô bầy ra.
 
Vài ba năm tù, mười năm tù, hay lâu hơn nữa, thời gian ở tù không phải là cái thước đo giá trị của đấu tranh. Giá trị của một cuộc đấu tranh là mục tiêu tranh đấu, và sự kiên định lập trường cho mục tiêu này. Nguyễn Thái Học bị Pháp bắt và ở tù chỉ có 4 tháng (2-1930 đến 6-1930) rồi bị đưa lên đoạn đầu đài. Mặc dù cuộc Tổng Khởi Nghĩa Yên Bái không thành, nhưng ông vẫn là một vị đại Anh Hùng của dân tộc, được toàn dân kính mến. Ls Lê Thị Công Nhân, sau khi ra tù, thường cứ nhắc đi nhắc lại, và h́nh như có ư khoe khoang cái thời gian 3 năm tù của cô. Điều này cũng là tâm lư tự nhiên, và cũng tốt thôi. Nhưng cái thực sự quan trọng trong công cuộc tranh đấu là lập trường của cô th́ xem ra đă biến đổi nhiều. Tôi dùng chữ “xem ra” để nói lên sự dè dặt khi lên tiếng về một sự việc quan trọng. Chúng ta hăy nghe lời đanh thép của người tù Lê Thị Công Nhân khi cô bước chân vào nhà tù:
Tôi khẳng định với tất cả lương tâm và trách nhiệm của ḿnh đối với đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam tôi sẽ chiến đấu đến cùng dù chỉ c̣n một ḿnh tôi đấu tranh”… “Và CSVN đừng có mong chờ bất cứ một điều ǵ, dù thoả hiệp chứ đừng nói là đầu hàng từ phiá tôi.
Câu nói có thép và lửa này, nội dung không khác ǵ lời từ biệt đồng bào của anh hùng Nguyễn Thái Học trước khi ông bước lên máy chém: Không thành công cũng thành nhân. Nhưng ngựi trí thức trẻ Lê Thị Công Nhân sau khi vừa bước chân ra khỏi cổng nhà tù, trong lời nói của cô lửa đă tắt ngúm, và thép đă hoá bùn. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Dương Phục, cô nói: (v́ âm thanh không tốt, chúng tôi không ghi được nguyên văn, nhưng đại đ
ể là) : Quốc-hội Mỹ và Quốc Hội VN cần phải giao lưu và làm việc với nhau. Mong Quốc Hội Mỹ hăy khoan ḥa, bao dung, và giúp đỡ Quốc-hội VN, đừng đẩy họ vào con đường cùng. Cho dù 1 lấn, 2 lần, 5 lần hay 100 lần hoặc hơn nữa, Quốc Hội Mỹ cũng vẫn tiếp tục giúp đỡ Quốc-hội VN, như thế th́ mới mong thay đổi được.
 
Lạ thật, một người đă bước vào con đường đấu tranh với VGCS, có học và thành danh ở Hànội như cô Lê Thị Công Nhân, lại không biết quốc hội CSVN là cái ǵ. Trong cái cơ cấu tổ chức gọi là quốc hội này, Nông Đức Mạnh là đại biểu, Nguyễn Minh Triết là đại biểu, Nguyễn Tấn Dũng là đại biểu, Hồ Chí Minh xưa kia cũng là đại biểu, vân vân và vân vân. Tóm lại tất cả các ủy viên Bộ Chính Trị, các bộ trưởng, thứ trưởng trong chính phủ, các bí thư thành, tỉnh ủy và thị xă, các tướng lănh nắm trọng trách trong công an, quân đội, lănh đạo các ngành kinh tế quan trọng trong nước, nói chung, tất cả mọi tên chủ chốt hiện nắm quyền hành trong đảng và nhà nước từ trung ương đến địa phương, đều là dân biểu quốc hội cả. Rơ ràng ai cũng thấy được, cái gọi là quốc hội này 100%, hay ít nữa 99% (xin chừa lại 1% dè dặt) đều là đảng viên CS, hoặc người suốt đời cúc cung tận tụy phục vụ đảng. Không bao giờ có người ngoài nào lạc vô đó được. Nhiệm vụ duy nhất của quốc hội là biểu quyết thuận tất cả các chủ trương đường lối của đảng CS. Như vậy, quốc hội chỉ là một cơ quan phục vụ đảng, không hề phục vụ quyền lợi của người dân. Đan cử một thí dụ cụ thể là, bao nhiêu vụ dân oan và giáo oan xẩy ra trong nước, quốc hội có giúp giải quyết được cái ǵ đâu, thậm chí có ngó ngàng tới đâu. Sự thật không thể chối căi được là, chẳng có cái ǵ khác nhau giữa đảng VGCS và cái gọi là quốc hội của chúng. Câu người ta vẫn thường nói: ḿnh với ta tuy hai mà một, ta với ḿnh tuy một mà hai, áp dụng vào trường hợp này hoàn toàn chính xác. Đảng VGCS và quốc hội là một thể duy nhất. Thế mà Ls Lê Thị Công Nhân hoàn toàn không biết điều đó. Cô chống đảng VGCS, nhưng lại kêu gọi quốc hội Mỹ giúp đỡ quốc hội VGCS. Có hợp lư không lời kêu gọi này của cô. Nó giống như việc cô vừa giơ gậy đập Nông Đức Mạnh, vừa kêu gọi người ta đến giúp hắn. Tư tưởng mâu thuẫn này không thể phát xuất từ một cái đầu, nhất là cái đầu của một người học luật. Một người không có học, không hiểu biết ǵ về t́nh h́nh, lỡ có nói bậy th́ may ra c̣n châm chế được. Nhưng Lê Thị Công Nhân ăn nói tào lao như thế th́ không thể. Cô chỉ có thể lựa chọn một trong hai cách, đập cho tên Mạnh chết, hoặc đă không đập hắn mà c̣n bảo người ta giúp đỡ hắn nữa. Có phải 3 năm ở trong cái ḷ đúc của VGCS, người con gái kiên cường với những câu tuyên bố đầy thép và lửa kia đă được tôi để trở thành như thế? Đây là cái keynote trong vấn đề Lê Thị Công Nhân hiện nay. Điều mà mọi người VN chúng ta cần ghi nhớ là, nhà tù VGCS c̣n có cái tên gọi rất nhân bản là Trại Cải Tạo.

 
 
Thép Tôi Cách Nào
 
Khi người tù Lê Thị Công Nhân chưa bước chân ra khỏi cổng nhà tù, th́ báo chí hải ngoại đă rầm rộ đưa tin VGCS sắp sửa thả cô. Và khi vừa được thả về, chưa kịp bước vô nhà, th́ nhiều nhà báo ở đây đă có sẵn số cell phone của cô để gọi phỏng vấn. Khi cô vừa bị công an bắt lại trong lúc đi mua sắm th́ đài Chân Trời Mới của Việt Tân (VT) tại Mỹ đă lập tức loan tin. Tin của đài Mỹ cũng không thể sốt dẻo hơn của đài Chân Trời Mới của VT. Nhiều bài viết đăng lên tới tấp ca ngợi cô. Người ta tặng cô những danh hiệu cao quí nhất như đệ nhất anh thư nước Việt, viên ngọc quí của nhân dân, người con của Thượng Đế v.v. Cả đến bà mẹ cô cũng viết một bản tiểu sử tràng giang đại hải để bốc thơm con. Theo bà, tên của con gái bà mang ư nghĩa một trái tim nhân ái chỉ biết đem sự công bằng đến cho mọi người. Con bà mang diện mạo của Đức Phật và cả tâm cũng giống Phật nữa. Mới một tuổi, cô đă nuôi chí hướng đi tu để giúp đời …
 
Kết quả là, sự đánh bóng quá đáng đă gây tác dụng ngược. Người ta đă nh́n ra được trên bức tranh tố nữ Lê Thị Công Nhân có nhiều nét đẹp giả tạo của vô số họa sĩ thiếu tay nghề thêm thắt vào. Thực tế hơn, có người đem hai bức chân dung Lê Thị Công Nhân và Lm Nguyễn Văn Lư, một người tù không tội cũng mới vừa được tạm thả khỏi nhà giam, ra so sánh để t́m chân, giả của vấn đề. Xét về thời gian ở tù, về sáng kiến và đường lối áp dung cho từng hành động, về công sức đổ ra cho cuộc tranh đấu, về kinh nghiệm đấu tranh, về uy tín cá nhân, và nhất là về sự kiên tŕ lập trường, th́ Ls Lê Thị Công Nhân không thể bằng Lm Nguyễn Văn Lư. Thế nhưng, việc ra khỏi nhà tù của cô nữ luật sư trẻ này lại được báo chí và dư luận quan tâm một cách đặc biệt hơn rất nhiều so với cha Lư.
 
Từ các sự kiện đó đưa đến nghi ngờ rằng, đây là một chiến dịch đă được hoạch định sẵn. Mục đích để làm ǵ, và ai, tổ chức nào là người đứng ra dàn dựng chiến dịch này mới là chuyện đáng nói?
 
Trước hết, nếu đă là một chiến dịch có hoạch định, th́ dứt khoát mục đích phải là để giới thiệu đường lối đấu tranh mới của nhà dân chủ Lê Thị Công Nhân. Như đă nói trên, đường lối đấu tranh của Ls Công Nhân là kêu gọi Mỹ giúp đỡ CSVN. Chưa lành nghề, nhưng cô cũng đă biết nói thuật ngữ chính trị lắt léo: Quốc Hội Hoa Kỳ giúp đỡ quốc hội VN. Chứ nếu kêu gọi chính phủ Mỹ giúp đỡ chính phủ VN th́ lộ liễu quá, dễ bị lật tẩy. Khôn khéo đấy. Cái quốc hội VN hiện nay hay là cái quốc hội tương lai với sự có mặt của tổng bí thư đảng, của chủ tịch nước, của thủ tướng, và của toàn thể bộ sậu lớn bé CS trong đó, cùng với vài ba tên dân chủ cuội có thể là Trần Khuê, Đỗ Nam Hải, Bùi Tín … cộng thêm một mớ tranh đấu bịp như Nguyễn Xuân Ngăi, Đỗ Hoàng Điềm, Nguyễn Hữu Chánh v.v. th́ có ǵ khác nhau. Nó chỉ là b́nh mới, rượu cũ. Mafia VGCS vẫn là mafia VGCS. Cái thể chế dân chủ tiền chế này chỉ là phiên bản của cái mô h́nh của Campuchea mà thôi. Hunsen khoái cái mô h́nh dân chủ này v́ nó bảo đảm tài sản, địa vị, và tính mạng cho hắn, vợ con và bè lũ của hắn. Với phiên bản này, người Mỹ có cớ để khoe khoang rằng họ đă cải đạo được cho bọn CS trở thành tư bản rồi, và bọn bán nước, tham ô th́ được an toàn hạ cánh. Cái mánh lới ḥa hợp ḥa giải trá h́nh này không đánh lừa nổi người tỵ nạn. Nhiều con bài đă đem ra thử trước rồi, nhưng đều bị cháy hết. Con bài người luật sư trẻ Lê Thị Công Nhân có thành tích đấu tranh chắc chắn cũng chẳng đánh lừa được ai.
 
Câu hỏi đặt ra là, ai hay tổ chức nào đứng ra giàn dựng lá bài Lê Thị Công Nhân?

 
 
Cách đây nhiều năm, một người bạn của tôi ở xa, anh là đồng chí của cả Lm Nguyễn Văn Lư và Ls Lê Thị Công Nhân. Anh kể cho tôi nghe, trong một lần, để đề pḥng các thành viên trong tổ chức bị các tổ chức khác dụ dỗ hoặc mua chuộc, vói tư cách là một người vừa lớn tuổi, có kinh nghiệm hơn, vừa có vai vế hơn trong tổ chức, anh đă thành thật khuyên Ls Công nhân không nên giao du với các đảng viên Việt Tân mà anh đă biết rơ về họ. Nhưng cô trả lời anh một cách rất tự tin rằng: “Thế th́ anh đă có suy nghĩ khác với em rồi.” Anh bạn tôi chỉ c̣n biết than trời v́ sự khờ dại và tự kiêu của tuổi trẻ trước các cạm bẫy trong môi trường chính trị. Rồi một lần khác, trong khi Lê Thị Công Nhân đang ở trong tù, th́ bà Trần Thị Lệ, mẹ của cô, đi du lịch Âu Châu. Anh kể sự việc và cho tôi biết cả tên tuổi của những người bên Âu Châu đỡ đầu và tài trợ cho chuyến đi của bà Lệ. Họ là thành viên của đảng Thăng Tiến, nhưng đồng thời cũng là đảng viên rất tích cực của Việt Tân tại Đức và Pháp. Như thế, ít nhất cũng đă có được vài sự kiện đầu mối giúp hiểu được sự thay đổi lập trường của cô gái này.
 
Trước hết phải nói đến cá tính của con người Lê Thị Công Nhân. Câu trả lời người đồng chí của cô “Thế th́ anh đă có suy nghĩ khác với em rồi” cho thấy, Lê Thị Công Nhân là một con người tự cao tự đại, nông cạn và hời hợt. Một người có bản lănh có thể thu hút hoặc khuất phục người khác, nhưng không bao giờ để người khác thu hút và khuất phục ḿnh. Sự thay đổi dễ dàng cho thấy Ls Công Nhân thiếu bản lănh chính trị. Với một cá tính như thế, một người dấn thân vào làm chính trị, dù tinh thần có hăng say, cũng rất dề đánh mất lập trường. Người con gái trẻ yêu lư tưởng và sẵn sàng hy sinh cho lư tưởng trước kia, đă thay đổi lập trường lúc nào có lẽ cũng không hay, từ chỗ chống cộng triệt để đến chỗ kêu gọi Mỹ không nên bỏ rơi cộng sản VN và cần phải giúp đỡ chúng. Ai đă ảnh hưởng đến lập trường của cô, người viết không nói ra, nhưng bạn đọc chắc đă thấy.
 
Về phần gia đ́nh, bà Trần Thị Lệ ảnh hưởng đến con gái ra sao th́ khỏi nói, sự thể cũng đă phơi bầy. Bà Lệ đi Tây du lịch trong lúc con gái bà bị nhốt trong tù. Sự việc đủ nói lên rằng con cá đă cắn câu. Chẳng cần phải đoán già đoán non, hiển nhiên là người giăng câu là bọn VT, kẻ bảo trợ, tài trợ, và đưa đón bà Trần Thị Lệ ỏ bên Pháp. Chủ nhân cái hồ nuôi cá không ai khác hơn là VGCS. Sự toa rập giữa chủ hồ cá và người thả câu vẫn thường xẩy ra như ta thấy. Bà Trần Thị Thức đi Mỹ vận động cho chồng là ông Đoàn Viết Hoạt trong khi ông Hoạt đang ở Tù. Ca sĩ Tâm Vấn đang ở Mỹ để gián tiếp rao bán món hàng Nguyễn Đan Quế đang khi ông Quế bị cấm túc tại VN. 3 người cháu cha Lư được qua Mỹ học hành sau khi cha Lư vừa bị bắt. Bà Lệ được CS cho đi Tây du lịch cũng vậy thôi. Tất cả đều nằm trong chính sách mua chuộc của VGCS. Vấn đề chỉ là chuyện giữa con cá và miếng mồi. Con cá khôn th́ rỉa mồi, no bụng mà vẫn không mắc câu. Con cá dại ham ăn, táp cả cái mồi lẫn lưỡi câu th́ chết chắc. Kinh nghiệm con nít của những đứa trẻ đi câu cá như người viết thời thơ ấu là thế đấy. Bà Lệ, trong bài viết tiểu sử con gái, xác nhận nhiều lần rằng, gia đ́nh bà không khá giả ǵ, chỉ cần 1.500 dollars chạy việc cho con mà không kiếm ra. Vậy th́ tiền ở đâu để bà có thể đi du lịch Âu Châu, và khi về c̣n đi từ Bắc vô Nam thăm người này người nọ? Câu hỏi thiết tưởng cũng đă là câu trả lời chính xác rồi vậy.
 
Thêm một tí nữa. Cội nguồn cũng c̣n có thể là nguyên nhân khiến Ls Lê Thị Công Nhân thay đổi quan điểm. Bà Trần Thị Lệ, một người Nam lấy chồng Bắc Kỳ là Ts Hoàng Phương (Bắc Kỳ 75). Ông Phương chẳng may chết sớm. Lư do ǵ khiến bà Lệ cố thủ ở lại miền Bắc mà không trở về Nam sau khi chồng chết, con c̣n dại? Phải chăng Hànội mới là cái cội cho mẹ con bà bám víu? Cái cội này lớn quá, hứa hẹn quá, và hấp dẫn quá nên mẹ con bà phải lá rụng về cội, nưóc chẩy về nguồn? Người ta chỉ nghe bà Lệ nói đến người cha ghẻ của Lê Thị Công Nhân là ông Hoàng Phương, mà tuyệt nhiên không thấy bà đá động ǵ đến người cha ruột của con gái, tức người chồng trước của bà. Người này là Nam hay Bắc, là quân nhân, công chức miền Nam , hay anh cán Bắc Kỳ? Tỉnh G̣ Công có công tŕnh ǵ mà Ông Ts Hoàng Phương, một nhà khoa học từ miền Bắc vô, phải xuống đó làm việc? Nên biết, sau tháng 4-75, con gái miền Nam rất sợ bị CS ép phải lấy chồng bộ đội, nhất là thương binh. Chồng chết rồi, gia đ́nh lại không khá giả, mảnh đất miền Nam dù sao cũng dễ cho mẹ con bà sinh sống hơn. Chỉ có dân miền Bắc vô Nam lập nghiệp, chứ không bao giờ thấy dân miền Nam ra Bắc sinh sống. Vả lại c̣n có bà con, lối xóm ở G̣ Công, tại sao bà Lệ không quyến luyến mà trở về? Nếu chiếc lá đă quyết rụng về cội, và ngọn nước đă quyết chẩy về nguồn, th́ việc nhà tranh đấu Lê Thị Công Nhân muốn trở thành cái cầu giữa Washington và Hànội cũng chẳng có ǵ lạ. Đó là con đường dễ đi và có lợi hơn con đường đấu tranh xa vời vợi, lại đầy rẫy chông gai, gian khổ. Bốn chục tuổi đầu, người con gái nào không lo lắng cho bản thân, và không nghĩ đến một mái ấm cho riêng ḿnh. Con đường tranh đấu xa xôi, diệu vợi, làm sao bảo đảm tương lai. Phải chăng ba năm tù, cô gái Lê Thị Công Nhân đă nghĩ thấu suốt, chỉ có sỏi đá mới dám thi gan cùng tuế nguyệt, con người th́ ít ai dám lắm.

 
 
Thay Cho Kết Luận

 
 
Người viết xin có vài điều muốn nói.
 
Thứ nhất, nhân dân Việt Nam coi các vị anh hùng dân tộc là thần thánh nên vẫn đời đời hương khói phụng thờ. Nếu người ta đă xưng tụng Ls Lê Thị Công Nhân là Người Con Yêu Của Tổ Quốc, là Người Con Của Thượng Đế, là Đệ Nhất Anh Thư Nước Việt, là Viên Ngọc Quí Của Nhân Dân, th́ cô xứng đáng được kể là thần linh rồi. Sau này, người ta cũng nên xây đền lập miếu, nhang đèn kính bái như các bậc Anh Thư Bà Trưng, Bà Triệu cho phải đạo. Người viết chỉ dựa vào đó, và để cho đỡ dài ḍng, gọi cô là Thánh Nữ cho gọn, chứ chẳng phải phịa ra để có ư ǵ cả. Đó là lư do có chữ Thánh Nữ trên tiêu đề của bài viết.
 
Thứ hai, người VN, nhất là dân tỵ nạn chúng ta, đă bị lừa quá nhiều rồi. Và cũng phải tự nhận, đă trông gà hóa cuốc cũng không phải ít. Nhưng hiện nay, nhiều người vẫn c̣n thấy đỏ tưởng là chín, thấy tranh đấu tưởng là đồng chí, thấy vô tù tưởng là quốc gia. Nguyễn Du nói rồi: chữ trinh kia cũng có ba bẩy đường. Vậy th́ người đấu tranh nhan nhản ngoài đường chắc ǵ đă là đồng chí, đồng rận với nhau cả, nhà tù chật ních người, nhưng đâu phải tù nào cũng như tù nào, có tù đấu tranh thiệt, tù đấu tranh cuội, tù ăn cắp, tù hiếp dâm v.v.. Vào cái thời thế sự nhiễu nhương này, vàng thau lẫn lộn, Thánh Nữ tưởng đâu là ḍng dơi người anh hùng áo vải đất Lam Sơn, chẳng hóa ra lại là đứa con của thằng cuội cây đa Tân Trào, hang Pác Bó. Chán thiệt.
 
Duyên-Lăng Hà T́ến Nhất