Fax: +493046795841Email: thongtinberlin@gmail.comTel. +4917678132650

www.thongtinberlin.de - www.thongtinberlin.net - www.dvtnradio.com - www.dvtnradio.de

 

Thời đại nhà Nông

Thời đại nhà Nông

 

Nhà chúng tôi mang nhiều họ khác nhau. Lúc th́ Đinh, Lư, Trần… lúc là Hồ, Lê, Nguyễn… Bây giờ th́ là Nông.

Nhà chúng tôi nghèo. Gia tài của Mẹ để lại chẳng bao nhiêu. Như những câu hát:

 

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ để lại cho con
Gia tài của mẹ là nước Việt buồn (1)

 

Nhà chúng tôi buồn thật. Nỗi buồn truyền kiếp lâu ngày đă biến thành buồn nôn. Sự nghèo thiếu trong tham lam khiến chúng tôi nhai đi nhai lại và nuốt trơn những cặn bả tự ḿnh thải ra. Chúng tôi có một tên gọi cho món ăn truyền thống này: cặn bả cách mạng.

Khi không buồn nôn th́ chúng tôi buồn ngủ. Ngủ đứng, ngủ ngồi, ngủ bàn ăn, ngủ cầu xí, ngủ ở vỉa hè, nhà thương, trường học, ngủ trên dây cáp đu sông, ngủ trong con tàu cao tốc, ngủ nát quá khứ, ngủ bấy hiện tại, ngủ tắt tương lai, ngủ bầy nhầy trên phế thải của chính ḿnh. Người chết chúng tôi không muốn chôn, cho nằm trong lăng, thẳng cẳng ngủ. Người chết chúng tôi không cho chôn, cướp quan tài, đem đi đốt rụi. Chúng tôi gọi đấy là giấc ngủ vô cảm.

Chúng tôi là nhà Nông nhưng không cày cấy. Giữa những cơn buồn nôn và buồn ngủ chúng tôi rút ruột người khác để sống và để sướng. Ruột già, ruột non, ruột thừa, ruột thiếu,… chúng tôi thi đua rút. Dù phải rút từ cửa miệng, dẫu phải rút từ hậu môn, hay phải mỗ bụng, hoặc hung hăng thương lượng bù trừ. Rút là đại chính sách gia truyền. Kẻ nào trong nhà chúng tôi c̣n dấu diếm một chút ḷng là chúng tôi kiên tŕ phát hiện và đè ra rút sạch. V́ thế chúng tôi ăn vào cũng nhanh và thải ra cũng chóng. Thế là lại buồn nôn. Thế là lại buồn ngủ.

Nhà chúng tôi nghèo nhưng đông con. Con chính thức, con rơi, con rớt, con không thừa nhận, con có cha nhưng không có mẹ, con hai tiếng đầu đời không phải mẹ cha. Tại sao đông? Dễ hiểu thôi. Ngoài chuyện nôn mửa, ngủ, rút chúng tôi không có ǵ vui ngoài thú tiêu khiển tắt đèn cúp điện triền miên ấy. Cũng dễ hiểu nữa là chúng tôi cần phải đẻ nhiều để tương lai trả nợ hiện tại. Đừng nghĩ chúng tôi rút ruột là đủ sống. Đừng nghĩ chúng tôi chỉ nhai lại, nuốt trơn cặn bả cách mạng là đủ sướng. Chúng tôi phải chạy đầu chạy đuôi, chạy ngược chạy xuôi, chạy lên phương Bắc, bán trước, mượn sau, thế chấp ruột già, cầm cố ruột non của lũ con cháu anh hùng. Không làm thế, chúng tôi sẽ măi măi đắm ch́m trong tư duy tám thước.

Thời đại nhà Nông sẽ chấm dứt. Một thời đại mới huy hoàng không kém sẽ được tiếp nối. Chúng tôi vẫn sẽ là chủ nhân của ngôi nhà này. Dứt khoát là như thế. Bởi v́ đấy là niềm tin yêu và hy vọng của bao người. Bởi v́ đấy là sứ mạng thần thánh đă được định vị của chúng tôi. Truyền thống quang vinh, hào hùng, thần thánh, vĩ đại, sáng ngời của nhà Nông phải được nối tiếp trong sáng ngời, vĩ đại, thần thánh, hào hùng và quang vinh. Đấy là quy luật tất yếu của con đường ṿng tṛn cách mạng buồn ngủ, buồn nôn, buồn nôn, buồn ngủ.

*

Chúng tôi phải mang nhiều họ khác nhau. Lúc th́ Đinh, Lư, Trần lúc là Hồ, Lê, Nguyễn, Nông. Bây giờ th́ là ….

Nhà chúng tôi nghèo.
Chúng tôi không làm chủ bất kỳ thứ ǵ ngoài một thứ: Nợ.
Gia tài của Mẹ để lại chỉ c̣n:
Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Bao nhiêu năm đàn áp (2) từng ngày
Gia tài của mẹ
một bọn lai căng
Gia tài của mẹ
một lũ bội t́nh.

*

(1) Gia Tài của Mẹ – Trịnh Công Sơn
(2) Đổi lời, Gia Tài của Mẹ – Trịnh Công Sơn

 

Vũ Đông Hà


<< trở về đầu trang >>
free counters