Video Tài Liệu Audio Tài Liệu Nhạc Tin Tức & Thời Sự B́nh Luận

 

Dương Đông Kích Tây?

Dương Đông Kích Tây?


Trần Khải
 

Điểm nóng của vùng Châu Á như dường phải là Bắc Hàn, nơi đang thu hút nhiều năng lực thuyết phục và áp lực từ nhiều nước Châu Á khác và lân cận - như Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn, Uc Châu -- v́ nỗi lo vũ khí nguyên tử và cơn điên lănh tụ độc đảng vương quyền của họ Kim. Nhưng có đúng là Bắc Hàn nằm ngoài ván cờ thế giới do Trung Quốc sắp xếp hay không? Hay các tṛ múa may của Chí Phèo họ Kim chỉ là một màn Dương Đông Kích Tây của thiên triều Bắc Kinh?
Bởi v́ hư hư thực thực vẫn là nghề của Bắc Kinh. Điều đáng ngại mà chính phủ Hà Nội cần quan tâm là, v́ sao Bắc Kinh lại dung dưỡng để cho Bắc Hàn làm nhiều nước vùng Thái B́nh Dương mệt mỏi, mất năng lực và thời gian nhiều như thế. Thực tế, Trung Quốc ở một vị trí có thể đưa ra nhiều áp lực trên  Bắc Hàn hơn bất kỳ nước nào khác. Chính Trung Quốc là phao cứu sinh kinh tế cho Bắc Hàn. Xuất cảng của Trung Quốc đưa vào cung cấp cho Bắc Hàn tới 70% lượng dầu sử dụng, tới 40% lương thực, và tới 80% tổng lượng hàng tiêu thụ.
Chính ngay ở trong năm ngoái, năm 2008, năm mà Bắc Hàn quậy nhất với các màn bắn phi đạn làm pháo bông, th́ giao thương hai nước Trung Quốc và Bắc Hàn tăng 40% để tới 2.78 tỉ đô la. Tại sao Trung Quốc lại tặng thưởng thằng em Chí Phèo hậu hỉ như thế? Có phải v́ Bắc Hàn đă chơi tṛ Chí Phèo một cách tuyệt hảo, để làm mệt mỏi và bận tay các cường quốc như  Mỹ, Nhật, Nam Hàn, Uc Châu, và vân vân?
Như thế, nếu Bắc Hàn được Trung Quốc hà hơi tiếp sức để đóng vai Chí Phèo, có phải là kiểu như Trung Quốc thời xưa hà hơi tiếp sức Bắc Việt để dồn hết lực lượng tiến chiếm Nam Việt hay không? Nếu thực sự, không có âm mưu giúp Bắc Hàn tiến chiếm Nam Hàn, có phải đây là một tṛ Dương Đông Kích Tây để Trung Quốc sẽ chiếm dễ dàng hơn vùng Biển Đông của Việt Nam, nơi trên bản đồ gọi là South China Sea và là nơi Bắc Kinh đang đưa đoàn thủy binh "tàu lạ, tàu ma" quậy phá ngư dân Việt Nam?
Nếu thực sự có ván cờ Dương Đông Kích Tây như thế, Việt Nam cần đối phó ra sao? Nên tiếp tục nín thở qua sông như trước giờ? Hay thỉnh thoảng lại để ông Lê Dũng, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Hà Nội, đưa ra các yêu cầu xin trả tự do cho ngư dân, hay đưa ra yêu cầu xin các nước khu vực xác minh giùm tàu lạ? Hay là Hà Nội nên chọc giận Bắc Kinh bằng cách mời Đức Đạt Lai Lạt Ma sang thăm Hà Nội trong dịp lễ mừng 1,000 năm Thăng Long vào năm tới? Tất nhiên, chiến tranh là điều không nên, càng tránh được càng tốt, nhưng chắc chắn rằng thái độ mềm yếu lâu nay đă không thành công, không ngăn cản được đàn anh Phương Bắc.
Đó là thế cờ rất khó xử, nếu không có thế lực toàn dân, kể cả thế lực Việt Kiều, Hà Nội sẽ không chắc cản được bước xâm lấn từ phía Bắc, mà tự bản thân chính phủ Hà Nội cũng sẽ gặp cơ nguy vỡ đôi. Không chỉ đơn giản là chuyện rạn nứt giữa phe thân Mỹ, với phe thân Tàu. Cũng không chỉ đơn giản là chuyện rạn nứt giữa phe pro-bauxite, và phe anti-bauxite Tây Nguyên. Hay là giữa độc đảng toàn trị, với đa nguyên đa đảng. Hoặc giữa giới tư bản đảng quyền, với giới trí thức trung lưu. Hay tương tự. Điều chung nhất, xuyên suốt, và quyết liệt nhất giữa những nỗi đau đớn mất đất, mất đảo rồi sẽ dẫn tới cơ hội đột khởi của những người muốn bảo vệ tổ quốc, những người không muốn mất thêm một chút đất, chút biển nào nữa. Khi đó, chế độ CSVN sẽ sụp đổ.
Thấy rơ như ban ngày rằng, Trung Quốc hỗ trợ cho đủ thứ chuyện ở Bắc Hàn, Miến Điện, Darfur, vân vân… chỉ là để cho Liên Hiệp Quốc và các cường quốc bận tay, bận miệng. Trong khi đó, Bắc Kinh chơi tṛ cường bạo với các nhà hoạt động nhân quyền trong nước, với Tây Tạng, với Tân Cương… và với Biển Đông của Việt Nam.
Tại sao Bắc Hàn đói gần chết, mà vẫn bắn đủ thứ phi đạn - mới nhất là bắn 4 phi đạn vào ngày 2-7-2009 và loạt 7 phi đạn loại Scud và Rodong vào ngày 4-7-2009, bất chấp nghị quyết LHQ? Và tại sao Trung Quốc trong Hội Đồng Bảo An LHQ vẫn lặng lẽ dung dưỡng đàn em Chí Phèo. Tại sao Bắc Hàn dám chơi bạo như thế, trong khi hàng chục ngàn quân Mỹ và hỏa lực Mỹ dày đặt đồn trú ở hai đảo Guam và Okinawa, không xa ǵ Bắc Hàn?
Thực ra, đó là thế trận Dương Đông Kích Tây của Bắc Kinh. Và lần này, là nhắm vào Biển Đông của Việt Nam. Nh́n lại thời điểm Bắc Hàn bắn hai loạt phi đạn vào hai ngày đầu tháng 7-2009, th́ trước đó hơn một tuần lễ, một sĩ quan cấp Tướng của Trung Quốc, Tướng Zhang Li, khuyến cáo chính phủ Bắc Kinh hăy xây dựng "một phi trường và một hải cảng trên đảo Mischief Reef" trên quần đảo Trường Sa. Đảo Mischief Reef tên tiếng TQ là Meiji Jiao, tên tiếng Việt là đảo Vành Khăn - nơi này, Việt Nam và Phi Luật Tân cũng đang tranh chủ quyền.
Báo Pacific Daily News (www.guampdn.com), phát hành ở đảo Guam của Mỹ, khi kể về chi tiết này đă chú thích rằng Tướng Zhang Li là một thành viên của Uy Ban Thường Trực Hội Đồng Tham Vấn Chính Trị Nhân Dân Trung Quốc, nguyên là cựu Phó Tham Mưu Trưởng Quân Đội TQ.
Đối với nhiều nhà phân tích Hoa Kỳ, phi đạn Bắc Hàn chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lời tuyên bố của ông Tướng Li khuyến cáo xây phi trường và hải cảng trên đảo Vành Khăn th́ vang dội nhiều lần hơn.
Viện nghiên cứu Jamestown Foundation, có bản doanh tại Washington, trong phần phúc tŕnh nhan đề "PLA General Advises Building Bases in the South China Sea" (Vị Tướng CSTQ Khuyến Cáo Xây Các Căn Cứ Giữa Biển Đông) đăng ở bản tin nội bộ về TQ ngày 24-6-2009 gọi đó là dấu hiệu TQ muốn dùng vũ lực giải quyết các tranh chấp lănh hải.
Chuyện thấy rơ là không êm rồi. Thấy rơ, "tàu lạ" đụng ch́m ghe ngư dân Việt chỉ là thêm một nước cờ khều nhẹ, trên toàn cuộc ván cờ Dương Đông Kích Tây do Trung Quốc dàn dựng ra.
Vấn đề của chính phủ Hà Nội hiện nay phải là lấy thế toàn dân đoàn kết để giữ ǵn lănh thổ, lănh hải. Và nếu Hà Nội muốn nói chuyện với Việt Kiều, đặc biệt là với những người đang vận động cho dự luật nhân quyền thông qua trên quốc hội Mỹ, mà không chịu trả tự do cho các nhà dân chủ quốc nội và t́m các bước đi cởi mở hơn về nhân quyền và pháp trị th́ chỉ là vô ích.
Dương Đông Kích Tây. Đó là thế cờ thấy rơ đă hiện ra ở Biển Đông.

TRẦN KHẢI


<< trở về đầu trang >>
 free counters