|
“Tôi phải sống” Nguyễn Hữu Lễ
Viết nhân vụ án Cù Huy Hà Vũ.
Đừng mượn hơi hùm rung nhát khỉ,
Ḷng ta sắt đá, há lung lay!?
Phan Văn Trị
Tôi phải sống là tên một cuốn hồi kư của linh mục Nguyễn Hữu Lễ, kể lại chuyện ông bị tù cải tạo Dziệt Cộng. Trong hồi kư nầy, có một đoạn khá “hấp dẫn” là đoạn kể chuyện có lần ông ta chống lại Bùi Đ́nh Thi, cũng là một giáo dân, làm ăng-ten cho công an. Sau khi chống lại tên nầy, ông chạy về láng (láng là tên Dziệt Cộng hay dùng, chỉ gian nhà dài, nơi giam tù nhân, thường đi cặp với chữ trại là “láng trại”), leo lên sạp nằm. Bùi Đ́nh Thi giận lắm. “Ông” Bùi Đ́nh Thi tới đứng ngay cửa ở đầu láng, nói to vào: “Mày dám chống lại tao a Lễ? Mày muốn chết a Lễ”. Đại khái câu nói của Bùi Đ́nh Thi là như thế, nó có nghĩa rằng linh mục Lễ muốn chết nên mói dám chống lại y, hoặc dù ai đó, chống lại y, cũng sẽ chết, rằng Bùi Đ́nh Thi sẽ cho chết, cho đáng tội dám chống lại Bùi Đ́nh Thi. (1)
Mới đây, sau vụ ông tiến sĩ luật sư Cù Huy Hà Vũ đâm đơn kiện ông tiến sĩ hệ tại chức thủ tướng Dziệt Cộng, tôi có người quen về Rạch Giá thăm quê, sang lại Mỹ, nói cho tôi nghe rằng mấy người em bà con của ông tiến sĩ hệ tại chức thủ tướng Dziệt Cộng nói rằng: “Nó muốn chết hay sao mà nó dám thưa anh Ba.” Anh Ba tức Ba Dũng, là Nguyễn Tấn Dũng đấy! Thưa là tiếng trong Nam, người Bắc gọi là kiện, nói chung là “thưa kiện”, nhưng Bắc - Nam cách dùng có khác nhau.
Câu nói của anh em ông Dũng cũng như câu nói của ông Bùi Đ́nh Thi. Ông nào cũng thấy ḿnh to lắm, ghê gớm lắm, quyền lực lắm, ai đụng vô th́ “chết dễ như không! là muốn chết!”
Thấy ḿnh “to” th́ tâm lư ông tiến sĩ hệ tại chức Nguyễn Tấn Dũng với ông tù cải tạo Bùi Đ́nh Thi giống nhau. Ông Thi thấy ḿnh to, ông Dũng cũng thấy ḿnh to! Không to th́ tại sao người khác đụng vô phải chết? Nhưng vị thế hai ông, ông Thi và ông Dũng, có giống nhau hay không?
Cái to, cái ghê gớm, cái quyền lực giữa ông Thi và ông Dũng có khác nhau đấy!
Ông Thi th́ nghĩ ḿnh có thế lực của mấy tên công an như tên công an giữ cổng trại, công an quản giáo, hay công an trại trưởng, v.v... nên thấy ḿnh to. Cái to ấy là cái to mượn, cái ghê gớm ấy là cái ghê gớm mượn, c̣n quyền lực th́ cũng chỉ là quyền lực mượn. Bản thân ông Thi th́ cũng chỉ là một người tù như linh mục Lễ. Linh mục Lễ có thể được kính ta kính trọng, v́ ông là linh mục, nhưng không ai sợ ông Lễ, v́ ông cũng chỉ là một người tù như họ. Ông Thi th́ chẳng được đếch người nào kính trọng cả, nhưng người ta sợ ông Thi v́ ông Thi là một người tù “ăng-ten”, tức là người tù tay sai. Đă gọi là “tay sai” th́ chẳng mấy ai kính trọng bao giờ.
Nói rơ ra v́ ông Bùi Đ́nh Thi làm ăng-ten cho công an, nó có nghĩa là làm tay sai cho công an, là làm cái việc ḍ xét các tù cải tạo (nói một cách t́nh nghĩa là “anh em bạn tù”, là chẳng có “Huynh đệ chi binh” chi cả) rồi báo cáo cho công an, hoặc ông Thi được công an cho làm trật tự, v.v... Nhờ vậy, ông Thi được chút ưu đăi, như khỏi đi lao động cuốc đất, phá rừng cực nhọc, được tha khi dấu củ khoai, khúc sắn, v.v... khi bị công an bắt gặp. Ngoài ra, ông Thi cũng chỉ là tù cải tạo, chưa ra khỏi cái “chức” tù cải tạo, cũng phải chờ có lệnh tha mới ra khỏi tù như bao nhiêu tù cải tạo khác.
Thành ra, nếu ông Thi có to th́ cái to đó cũng chỉ là cái to mượn, cái ghê gớm ấy cũng chỉ là cái ghê gớm mượn, cái quyền ấy cũng chỉ là cái quyền mượn. Cái đó, tục ngữ phê phán nhiều lắm như “thỏ mượn oai hùm”, là câu chuyện trong “Cổ học tinh hoa 1-), như trong câu thơ “Chớ mượn hơi hùm run nhát khỉ” Phan Văn Trị, hoặc “Sợ cọp nên sợ cứt cọp.”
Cụ Phan Văn Trị viết là cái HƠI hùm. Hơi hùm là hơi cọp. Hơi ấy có thơm không? Cọp không mấy khi tắm, nên chắc là không thơm. Miệng cọp th́ ăn thịt, lại không biết súc miệng, đánh răng, cũng không thơm bao giờ. Chưa kể việc cọp cũng “đánh rấm”, ông Thi có khen cái hơi ấy thơm không th́ không biết!!!
Ông Thi không phải là công an, không phải là cọp mà chỉ là hơi cọp, cứt cọp mà thôi!
Tôn Thọ Tường và Phan Văn Trị là bạn đồng song. Sau khi Tây chiếm Nam Việt, Tôn Thọ Tường ra hợp tác với Tây, làm tay sai. Phan Văn Trị tiếp tục ủng hộ công cuộc kháng chiến của dân chúng Nam bộ. Bên cạnh đó, hai người bạn học cũ nổ ra những bài thơ bút chiến. Sau đây là 1 trong 10 bài “tự thuật” của ông Tôn Thọ Tường và bài họa của người bạn cũ Phan Văn Trị.
Tôn Thọ Tường, tự thuật.
Giang sơn ba tỉnh hăy c̣n đây
Trời đất xui chi đến nỗi nầy
Chớp nhoán thẳng bon giây thép kéo
Mây tuôn đem kịt khói tầu bay
Xăng văng chậm tính thương đ̣i chỗ
Khấp khởi riêng lo biết những ngày
Miệng cọp hàm rồng chưa dễ chọc
Khuyên đàn con trẻ chớ thày lay
Phan Văn Trị, bài họa.
Hơn thua chưa quyết đó cùng đây,
Chẵng đă nên ta phải thế này.
Bến Nghé quản bao cơn lửa cháy,
Cồn Rồng dầu mặc muội tro bay.
Nuôi muông giết thỏ c̣n chờ thủa,
Bủa lưới săn nai cũng có ngày.
Đừng mượn hơi hùm rung nhát khỉ,
Ḷng ta sắt đá, há lung lay.
Ông Tuờng ca ngợi sức mạnh của Tây, gọi nó là “Miệng cọp”, “hàm rồng” và gọi các phong trào kháng chiến của dân Nam Bộ là “con trẻ”.
Ông cử Trị cũng không chịu thua. Ông nghĩ rằng dân Nam bộ đang chờ có ngày “nuôi chó, bủa lưới bắt nai”. Thỏ, nai ư nói là Tây. Ḷng người Nam sắt đá chẳng lung lay, và bảo ông Tường đừng mượn hơi cọp mà đe dọa khỉ.
Thật ra, cái to, cái ghê gớm, cái quyền của ông Thi hay ông Dũng đều mượn cả. Ông Thi th́ mượn những thứ đó ở công an. Ông Dũng th́ mướn những thứ đó ở đảng Dziệt Cộng.
Cái ǵ ḿnh có thực mới là quí, c̣n những thứ mượn, dĩ nhiên có ngày bị lấy lui th́ “cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ” (tục ngữ). Tiền bạc ḿnh có thực là tiền của ḿnh. Tiền mượn của người khác, th́ có lúc phải trả lại.
Những cái ông Thi mượn từ công an. Khi ông Thi qua định cư ở Mỹ, công an Dziệt Cộng không qua Mỹ được để bảo vệ ông. Cho nên khi ông Thi bị linh mục Lễ tố cáo làm ăng-ten, ông Thi chịu thúc thủ. Ông không thể nói lại câu “Mày muốn chết a Lễ” để dọa ông linh mục. Ông Thi cũng không thể kêu gọi lănh sự Dziệt Cộng ở San Francisco hay đại sứ Dziệt Cọng ơ Hoa Thịnh Đốn giúp ông. Vă lại, hai nơi nầy, Dziệt Cộng có muốn giúp ông Thi cũng không được. Xứ nầy co luật pháp đàng hoàng, đâu có phải là “xứ Dziệt Cộng vô luật pháp” mà bọn cầm quyền muốn làm ǵ th́ làm.
Thật ra, ông Thi c̣n dại. Làm ăng-ten cho Dziệt Cộng trong trại tù cải tạo, đâu phải chỉ có một ḿnh ông Thi. “Danh sách” ấy c̣n dài lắm. Nhưng “người ta khôn”. Qua tới Mỹ, sợ bị tố cáo, người ta “mượn” một cái áo mặc vào, một cái áo vàng của ông thầy Chùa hay cái áo đen của ông cha Nhà thờ th́ “làm ǵ được nhau?”. Nhờ cái áo đen ông cha Nhà thờ mà ông nhạc sĩ VTA có tới ba cái lợi: Khỏi bị hỏi tội làm tay sai cho Dziệt Cộng, được mọi người kính trọng nhờ cái chức “phó tế” và được cái tiếng là người có ḷng bác ái của đạo, lạc quyên tiền bạc để lo cơm lo gạo cho những người nghèo khổ ở bên nhà. Đó là mặt nổi, c̣n như mặt ch́m là cái ǵ th́ “Ai mà biết!” Vậy là ông nhạc sĩ tài ba và “khôn ngoan” mượn được nhiều thứ để che cái “tội” làm ăng-ten của ông. Mượn tượng Chúa Giê-Su và mượn bóng Mẹ Théresa! Thiệt khôn quá là khôn phải không ông Thi! Sao ông Thi dại thế!!!????
Ông Dũng bây giờ có cái thế dựa là đảng Dziệt Cộng, là cái đảng có 3 triệu đảng viên. Đảng đó là cái bệ đứng để cho ông Dũng đứng lên trên.
Bây giờ ông Thi đă mất cái thế đứng của ông v́ bên Mỹ không có công an Dziệt Cộng. Vậy th́ có khi nào ông Dũng mất cái thế đứng của ông ta không?
Đảng Dziệt Cộng, theo cách nh́n của mọi người, đang “bệ rạc” lắm. Bệ rạc có nghĩa là cái bệ đang bị rạc, đang mục nát, đang mục rữa. Bệ mục rữa th́ bệ sẽ sập xuống, và ông Dũng bị té cái rầm, sứt đầu, chảy máu là nhẹ, có khi tính mạng cũng... đi luôn.
Nền tảng là nhân dân. Gọi là Công An Nhân Dân nhưng Công An th́ đàn áp nhân dân. Đảng Dziệt Cộng gọi là đảng của nhân dân, nhưng đang bóc lột, kềm kẹp nhân dân. Nói như thế, tương lai của công an, của đảng Dziệt Cộng đă rơ lắm.
Tây xâm lăng nước ta là phi nghĩa. Thế lực Tây hồi ấy mạnh lắm, nên nhiều người v́ sợ, v́ quyền lợi mà theo Tây. Nhưng cuối cùng, phi nghĩa bị thua, bị bại. Số phận người theo Tây như thế nào. Lịch sử đă cho chúng ta thấy.
Đảng Dziệt Cộng núp dưới cái áo nhân dân, nhưng nó không có nhân dân, chống lại nhân dân, dĩ nhiên nó phi nghĩa. Phi nghĩa sẽ sụp đổ. Đảng Dziệt Cộng không những tan ră mà c̣n phải đền tội với nhân dân nữa đấy.
Vậy th́ cái to, cái ghê gớm, cái quyền lực của ông Dũng trong tương lai sẽ ra sao?
Cái to ấy, cái ghê gớm ấy, quyền lực ấy cũng chỉ là thứ mượn, thứ dổm. Bởi v́ cái đảng Dziệt Cộng là cái đảng dổm, đảng không có chính nghĩa, đảng bóc lột, đàn áp, kềm kẹp nhân dân.
Ông Dũng có 3 triệu đảng viên Dziệt Cộng đứng sau lưng ông ta. Nhưng những người đứng sau lưng ông Dũng, miệng th́ hô to “v́ quyền lợi của đảng”, nhưng thực chất, bây giờ có ai v́ quyền lợi của đảng đâu. Họ v́ quyền lợi của cá nhân họ cả đấy. Đầu đảng “Đại Mafia Việt Nam” là Nguyễn Tấn Dũng, ông Dũng v́ quyền lợi của ông Dũng, th́ đảng viên của cái đảng Mafia ấy cũng v́ quyền lợi của họ mà thôi. Họ như đám “ong kiến” trong câu thơ của Phan Chu Trinh “Ra tuồng ong kiến loài vô dụng”. Đàn kiến là loài mà tục ngữ Tầu gọi là “quần nghị phụ chiên”, nghĩa là bầy kiến xúm vào chỗ có mỡ. Hết mỡ th́ ai lo nhà nấy. Ông Dũng có kiếm được, có chia chác th́ cũng chỉ trong số to đầu với nhau, làm sao chia chac cho đủ 3 triệu đảng viên.
Đảng Dziệt Cộng có giành được chính quyền, chẳng qua là nhờ núp dưới danh nghĩa “dân tộc”. Nay cái mặt nạ đó đă rơi ra, th́ đảng Dziệt Cộng cũng không c̣n chỗ đứng ở dân tộc. T́nh h́nh thế giới bây giờ đang sôi động v́ những phong trào Tự do, Dân chủ, liệu đảng Dziệt Cộng c̣n tồn tại được mấy lăm hơi nữa???!!!
Không c̣n quyền th́ c̣n tiền. Tiền cũng là quyền vậy. Ông Mubarak không c̣n quyền, nhưng tiền ông có liệu có không suy suyển được không? Ông Gadhafi có 30 tỷ ở ngân hàng Thụy Sĩ đă bị đóng băng, coi như xong. C̣n 148 tấn vàng, liệu có cách nào đem ra khỏi Libya, để ở đâu cho an toàn. C̣n như Samdam Husein, may ra, nếu người ta làm theo phong tục của người Việt, đem đốt vàng mả, ông ta sẽ có được giấy vàng, giấy bạc mà tiêu xài dưới... âm phủ.
“Mặt thật” vụ án Cù Huy Hà Vũ có phải là cái tội “phát tán tài liệu chống lại nhà nước” theo điều 88 của “luật rừng Dziệt cộng”. Điều đó, không quan trọng. Điều quan trọng là điều ông Bùi Đ́nh Thi đă nói “Mày muốn chết a Lễ?”, là điều “Nó dám đụng tới anh Ba!” là chuyện cá nhân giữa ông Nguyễn Tấn Dũng và ông Cù Huy Hà Vũ. Ông Vũ dám đụng đến, dám thưa ông Dũng.
Việc thưa kiện nầy rất đáng nói bởi v́ việc ông Vũ làm là đi t́m công lư, là đ̣i công lư. Trời! T́m công lư trong chế độ Cộng sản? Ông Vũ có khùng không? “Ṃ kim đáy biển”, “Đội đá vá trời”, “Bẻ nạng chống trời”, “Con kiến đi kiệm củ khoai”. Đó là những câu người ta có thể dùng để mô tả việc ông Vũ làm đấy!
Ông Vũ là cái ǵ? Là ai?
Ông Cù Huy Hà Vũ là con ruột ông Cù Huy Cận, là con nuôi ông Xuân Diệu. Ông Xuân Diệu chỉ là một nhà thơ cầm lá cờ nh́n theo hướng gió mà phất, như câu tục ngữ “Lựa gió phất cờ” nên ông chẳng có chức phận ǵ cao trong chế độ Cộng Sản cả. C̣n thời Pháp thuộc, ông mần thư kư cho Tây nên được người ta gọi là ông “phán Diệu”, giống như “phán Hoan” (Chế Lan Viên) vậy thôi.
Ông Cù Huy Cận th́ mần to hơn. Thời Tây ông là kỹ sư canh nông. Hồi cái gọi là “cách mạng tháng Tám”, ông cùng với Trần Huy Liệu, Nguyễn Lương Bằng, đại diện cho Việt Minh, vào Huế nhận ấn kiếm khi vua Bảo Đại thoái vị. Cả ba ông nầy đều “thành công”. Trần Huy Liệu th́ cướp được vợ của Phạm Giao, con của ông Phạm Quỳnh. Cha con Phạm Quỳnh đều bị Việt Minh giết cả (2). Ông Nguyễn Lương Bằng sau được làm phó chủ tịch nước. Ông Cù Huy Cận th́ được những mấy chức: Bộ trưởng Bộ Canh nông, ủy viên ban thanh tra đặc biệt của chính phủ, thứ trưởng bộ văn hóa, bộ trưởng đặc trách văn hóa thông tin, văn hóa và văn nghệ, chủ tịch ủy ban trung ương liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam, đại biểu quốc hội Việt Nam.
Một cách tổng quát, việc ông Vũ thưa ông Dũng có nhiều điều không được.
- Bố ông Vũ là ông Cận, c̣n thua ông Dũng những mấy cấp. Ông Cận lên tới chức bộ trưởng là cao nhứt, không thể b́ với cái chức thủ tướng của ông Dũng. Như vậy, ông Dũng c̣n chưa coi ông Cận là “cái thá ǵ”, huống ǵ ông Vũ là con ông Cận!!!
- Ông Dũng là thủ tướng, trong chế độ độc tài, phong kiến th́ coi như tể tướng. Cả nước chỉ có một ông tể tướng. Thế lực ông Dũng mạnh lắm. Rơ lắm! Vụ Vinashin, mất hàng tỷ đôla. Đảng viên lớn bé, quốc hội, báo chí, đặt vần đề coi bộ xôm tṛ cải lương lắm mà ông Dũng chẳng mất một sợi lông chân. Chưa kể ông Dũng c̣n được gọi là chú “Ba Tầu con” (được Tầu che cho), là anh “Tony con” (được Mỹ cưng). C̣n ông Vũ là luật sư, trong một nước Việt Nam có tới mấy chục ông luật sư. Ông luật sư quèn vác đơn đi kiện ông thủ tướng (nổi danh. Danh ǵ? ai cũng biết cái danh ấy) là “phạm thượng”. Phạm thượng bị tội “trảm” dễ như chơi.
- Thứ ba, ông Vũ trẻ hơn ông Dũng. Trẻ dám đụng tới người lớn tuổi hơn là không biết “kính lăo đắc thọ”. Không đắc thọ th́ chết sớm cũng không có chi lạ cả.
- Ông Vũ là con nhà ḍng dơi. Bố là kỹ sư, từng làm chức cao nhứt là bộ trưởng. Bố ông Dũng là Mười Minh, là du kích, cận vệ ông Vơ Văn Kiệt, bị Tây bắn chết “hồi 9 năm” (1945-54). Nhờ ông Vơ Văn Kiệt đỡ đầu nên đời ông Dũng “đi lên”. Du kích là nông dân không có đất cắm dùi, chữ nghĩa hột mít, (cũng giống như ông Vơ Văn Kiệt vậy), đúng là “thằnh phần giai cấp” của “cách mạng”, là thành phần “ṇng cốt” của đảng. Cha con ông Vũ đều là trí thức, lại là “trí thức tiểu tư sản”, thuộc giai cấp phản động, hoạt đầu (như ông Xuân Diệu vậy) th́ là thành phần nồng cốt cho cách mạng thế nào được. Ông Vũ thưa ông Dũng là sai lắm.
- Ông Vũ có bằng tiến sĩ luật ở Pháp, Ông Dũng có bằng tiểu học (miễn thi), của Ty Tiểu Học Vụ tỉnh Kiên Giang (thời Đệ Nhứt Cộng Ḥa), sau nầy có bằng tiến sĩ kinh tế, - bằng “tại chức” của Dziệt Cộng đấy!- do một đại học nào đó, không rơ tên. Bằng đại học của ông Vũ ở bên Tây, cái đại học đó là Sorbonne, không thể ngang bằng với bằng cấp của “trường đại học chế độ Xă hội chủ nghĩa ưu việt” được!!! Ông Vũ cho rằng ông học bên Tây, bên Mỹ về là bằng của đế quốc tư bản là to hơn chăng? Bằng cấp đó là bằng cấp phản động. V́ phản động nên ông Vũ mới thưa ông Dũng.
Ông Dũng và bố ông là Mười Minh th́ sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh gia đ́nh nông dân nghèo khổ nên đi làm cách mạng. Cha con ông Vũ th́ sinh ra và lớn lên trong cảnh giàu có hay ít ra cũng đủ ăn đủ mặc, vậy mà đi theo “cách mạng” là dại.
Vua Thành Thái, vua Duy Tân đang làm vua, sống trong cảnh nệm ấm chăn êm, bỏ đi làm cách mạng chống Tây nên bị tù. Tù th́ ăn uống kham khổ, đói lạnh, mất tự do... nên hai ông vua nầy dại lắm. Cứ như ông Khải Định là khôn. Cứ làm vua, cứ vui chơi, cờ bạc, cứ xây lăng, chết làm đám ma thật to. Có phải hơn không?
Ông Vũ nên bắt chước bố nuôi ông như Xuân Diệu, cầm cờ lựa gió mà phất, biết đâu ông Dũng sẽ cho một cái chức ǵ đó, do ông Dũng ban cho, thay v́ vô tù ngồi.
Mới đây đài SBTN Washington DC, có một ông (sĩ) quan nguyên học khóa 26 vơ bị Quốc Gia, mai mỉa ông luật sư Vũ có cha làm quan to trong chế độ Cộng Sản mà nay lại đi thưa ông Dũng, làm luật sư bênh vực cho giáo dân Cồn Dầu... Nói về lư tưởng, người sống chết với lư tưởng, là người nên trọng. bởi người có lư tưởng không thể là người giá áo túi cơm. Cho nên, người dân luôn luôn quí trọng những người có lư tưởng v́ dân v́ nước như vua Thành Thái, Duy Tân, cụ Phan Bội Châu, cụ Phan Chu Trinh, cụ Huỳnh Thúc Kháng. Với họ, tù tội có là đáng cái ǵ đâu!
Nói cho đúng, vụ án ông luật sư Cù Huy Hà Vũ, chỉ là vụ án tư thù cá nhân. Xin nhớ câu: “Nó muốn chết hay sao mà dám thưa anh Ba” như mấy người anh em Ba Dũng nói với dân Rạch Giá.
Đây là một vụ án trả thù cái “thằng to gan”
Nếu “thằng to gan” giữ vững ư chí, “uy vũ bất năng khuất” th́ lịch sử sẽ ghi lại việc làm của “thằng to gan” bằng mực đỏ. Lịch sử cũng sẽ ghi lại những ǵ Ba Dũng đă làm, đưa “thằng to gan” ra ṭa, nhưng lại ghi bằng mực đen.
Mực đỏ hay mực đen chỉ là cách nói biểu tượng. Đằng sau cái biểu tượng đó, c̣n là miệng thế gian, “thế gian chê cười” hay “thế gian khen ngọi”. Đằng sau biểu tượng đó c̣n là bia “Trăm năm bia đó th́ ṃn, Ngàn năm bia miệng vẫn c̣n trơ trơ.”
Người có trí th́ đi t́m cái trăm năm, cái ngàn năm chớ không t́m cái lợi ngay trước mắt bao giờ!!!
hoànglonghải
(1) Thánh kinh cũng có nói, “Thượng đế là t́nh yêu” (1 John 4:16), mà “t́nh yêu là nhẫn nhục.” “Nếu kẻ thù tát vào má ngươi, th́ đưa thêm má kia.”
Không biết có ai lấy câu nầy để t́m hiểu về mối thù nào đó, nếu có, giữa ông Bùi Đ́nh Thi và linh mục Nguyễn Hữu Lễ. Vậy ông Thi có là kẻ thù của linh mục Lễ hay không? Nếu là kẻ thù thật, linh mục Lễ có ch́a thêm má bên kia để ông Thi tát thêm một cái nữa hay không? Có lẽ không phải vậy! Hồi kư của linh mục Lễ là để kể lại một thời kỳ tù tội, về sự độc ác của Dziệt Cộng, về cái bất nhân của nó, về sự vi phạm nhân quyền cua nó. Linh mục nhắc lại chuyện ông Thi, chẳng qua chuyện ấy nằm trong một chuỗi dài những tội ác của Dziệt Cộng mà thôi.
Có lẽ trong số một triệu người tù cải tạo sau 1975, chẳng ai chịu đưa má của ḿnh cho Dziệt Cộng tát thêm một cái nữa bao giờ. Làm như thế, tức là chúng ta chỉ cổ vũ thêm cho cái ác mà thôi.
Tôn giáo thường kêu gọi tha thứ, tha thứ cho cả kẻ thù của ḿnh. Ngoài câu nói của Chúa như nói trên, đạo Nho có chữ Thứ.
Một hôm, thầy Tử Cống hỏi đức Không Tử: “Có lời nào khả dĩ thi hành được chung thân hay không?”
Khổng tử đáp:
- “H́nh như là chữ Thứ! Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân!”
(Điều ǵ ḿnh không muốn th́ không làm cho người khác.)
Câu nầy có ghi trong sách Luận ngữ, nó bao gồm nhiều ư nghĩa: Sự b́nh đẵng giữa đồng loại cũng như ḷng nhân ái và biết tôn trọng người khác....
Phật th́ kêu gọi Từ Bi, nhưng sau từ bi là Hỷ xă, ư nghĩa cũng như thế hay cũng có người c̣n cho Hỷ xă là hay hơn hết!!!
Nói như thế có thể chủ quan.
Mới đây, tôi có đọc một truyện ngắn của một giáo sư người Mỹ gốc Việt tại một đại học Mỹ. Truyện của ông giáo sư nầy ca ngợi câu nói trên của Chúa Giê Su là hay hơn hết, không tôn giáo nào b́ kịp, và đó là “Con đường hạnh phúc”, tên của truyện ngắn ấy. Tôi thấy buồn cười cho sự cuồng tín ấy. Ai cũng cho tôn giáo ḿnh là hay nhất, tốt đẹp nhứt, như thế gọi là ấu trĩ, cuồng tín. Ấu trĩ, cuồng tín nên mới có việc vác thánh giá tham gia Thập Tự Chinh, là “ôm bom tự sát, chết ai nấy chịu” như mấy ông đạo Hồi. Trong ư nghĩa đó th́ người cuồng tín ít học cũng giống như người cuồng tín có học, đều ấu trĩ cả.
(2) Thời Pháp thuộc Ông Phạm Quỳnh làm thượng thư bộ lại. Chính phủ Trần Trọng Kim không có tên ông. Tuy nhiên, Việt Minh thù ghét ông. Để chạy tội giết Phạm Quỳnh, Việt Minh truyên truyền ở Huế hồi 1945, 46 rằng chính ông Phạm Quỳnh đă xúi Tây phá đê trên sông Hồng Hà, tạo ra nạn đói năm Ất Dậu, làm 2 triệu người chết đói. Tuy nhiên, cũng có người tin điều tuyên truyền ấy là thật đấy. Biến cố năm nầy khiến ông Phạm Giao, con cả cụ Phạm Quỳnh bị Trần Huy Liệu cướp mất vợ. Bà nầy nổi tiếng hoa khôi ở Huế. Không rơ ông Phạm Giao có đẹp trai không. Ông Trần Huy Liệu th́ vừa lùn, vừa lé!
<<trở về đầu trang>>