Dân biểu hay đảng biểu? Quốc hội hay đảng hội?
Xă luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 76 (01-06-2009)
Bản “Báo cáo Quốc gia Kiểm điểm định kỳ việc thực hiện Quyền con người”, do Bộ Ngoại giao CSVN tung ra hôm 24-04-2009 vừa qua, viết như sau ở số 8: “Hiến pháp 1992 quy định cụ thể cơ cấu và chức năng của hệ thống Nhà nước Việt Nam. Quốc hội là cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất đại diện cho ư chí và nguyện vọng của nhân dân, do nhân dân bầu ra với các chức năng lập hiến, lập pháp, hoạch định chính sách phát triển đất nước và giám sát các hoạt động của Nhà nước. Mọi hoạt động của các cơ quan Nhà nước trong đó có Chính phủ, Ṭa án, Viện Kiểm sát và kể cả của Chủ tịch nước đều chịu sự giám sát của Quốc hội”.
Toàn thể Đồng bào VN chẳng c̣n mấy ai tin vào lời khẳng định láo khoét này. Ngay từ 1954, cái gọi là “Quốc hội” ấy đă là một đám gia nô trong tay đảng CS, được đảng giao cho vai tṛ gọi là “lập pháp” trong cơ chế “tam quyền phân công” (chứ không phải “tam quyền phân lập” như tại các nước văn minh dân chủ), và chủ yếu có phận sự “giơ tay” sau khi đảng “chỉ tay”! Thái độ bù nh́n này bộc lộ cách rơ nét và ô nhục trong vụ “Công hàm bán nước” do Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng tự tiện kư năm 1958, dâng cho Trung Cộng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Tổ quốc, tiếp đến qua vụ Hiệp định lănh thổ do Bộ Chính trị kư năm 1999, dâng cho Trung Cộng gần 1000 km2 đất vùng biên giới, tiếp đến nữa qua vụ Hiệp định lănh hải cũng do Bộ Chính trị kư năm 2000, dâng cho Trung Cộng trên 10.000 km2 Vịnh Bắc bộ. Nhà báo Bùi Tín, tháng 6-2004, cho biết: “Hiệp ước Việt–Trung về Vịnh Bắc bộ và Nghị định thư về hợp tác đánh cá trong Vịnh Bắc bộ đă được Quốc hội VN thông qua chớp nhoáng trong phiên họp bế mạc. Tin tức chính thức thật là bôi bác : không biết có ai thay mặt Chính phủ tŕnh bày về nội dung và quá tŕnh đàm phán về 2 văn kiện này hay không? các đại biểu Quốc hội có thảo luận, có ai chất vấn ǵ không? chỉ biết chủ nhiệm Ban đối ngoại Quốc hội tŕnh bày sơ lược rồi Quốc hội biểu quyết : 424 thuận, 1 chống và 8 không có ư kiến”. Đặc biệt năm 2003, để giúp đảng cướp gọn gàng và vĩnh viễn đất đai nhà cửa của cá nhân và tập thể ở miền Nam, Quốc hội đă đưa ra Nghị quyết 23/QH11/2003 “về nhà đất do Nhà nước đă quản lư, bố trí sử dụng trong quá tŕnh thực hiện các chính sách quản lư nhà đất và chính sách cải tạo xă hội chủ nghĩa trước ngày 01-07-1991”. Cái văn kiện tới nay vẫn c̣n hiệu lực này quá bất công đến độ chính báo Đại Đoàn kết, cơ quan của Mặt trận Tổ quốc chuyên “vỗ tay”, cũng đă phải chua chát thốt lên: “Quốc hội biết ḿnh đang mắc dân một món nợ!”
Gần đây hơn, thứ Quốc hội bù nh́n này vẫn tiếp tục tỏ ra là đám gia nô vâng lời tối mặt, bất chấp liêm sỉ, bất chấp danh vị “đại biểu nhân dân”. Quả thế, cách đây không lâu, chuyện sáp nhập Hà Tây vào Hà Nội đă gặp phải sự chống đối của nhiều giới, nhiều ngành. Những phân tích “lợi bất cập hại” của việc sáp nhập này được đưa ra bàn nghị sự và người ta hy vọng Quốc hội sẽ v́ dân. Thế nhưng Hà Tây vẫn bị Hà Nội thôn tính bằng chính những cánh tay giơ cao của các ông “nghị gật”, khiến cho vô số người dân bị mất đất đai tài sản. Chuyện xây dựng Hội trường Ba Đ́nh mới cũng từng gây nhiều tranh luận, v́ đề án xây tân Hội trường sẽ xâm hại vào khu di tích Hoàng thành Thăng Long, nơi chứa nhiều di vật vô giá của triều Lư, triều Trần, kẻ thù số một của Đại Hán. Các phản biện đầy tâm huyết của các nhà khoa học, bức thư đầy nước mắt của tướng Vơ Nguyên Giáp lúc đó cũng không ngăn được cánh tay giơ cao của đám “đảng biểu” trong kỳ họp quyết định chọn địa điểm cũ xây nhà Quốc hội mới, và việc này đă khiến Bắc Triều vô cùng hể hả!
Vụ đập Thủy điện Sơn La mới đây bị nhiều vết nứt hết sức nguy hiểm (có vết sâu 6m) cũng từng được các nhà khoa học, những người có tâm huyết với tiền đồ đất nước tiên báo rồi, bởi lẽ công tŕnh này được xây dựng trên một vùng đất có cấu trúc địa tầng yếu. Nếu đập thủy điện vỡ sẽ có khoảng từ 15 đến 20 triệu người phía hạ lưu bị cuốn trôi theo ḍng nước. Thế nhưng, v́ là “chủ trương lớn của Đảng”, nên công tŕnh đă được Quốc hội thông qua, và vẫn được Quốc hội cho tiếp tục. Đó là chưa kể công tŕnh này đă khiến cho gần 20 ngàn gia đ́nh, với trên 100 ngàn dân, cư trú tại ba tỉnh Sơn La, Lai Châu, Điện Biên (đa số là người thiểu số) bị buộc phải chuyển đi nơi khác và nay đang sống dở chết dở. Những lời kêu cứu “Quốc hội ơi, cứu dân!” của họ đă rơi vào vô vọng, y như tại Văn pḥng II Quốc hội ở Sài G̣n năm 2007.
Thời sự hơn cả là chuyện bauxite. Trong “Kiến nghị về vụ khai thác bauxite ở Tây Nguyên” viết ngày 12-04, sau khi đề xuất: “1- Phải đưa vấn đề dự án bauxite TN ra trước Quốc hội và mọi chủ trương liên quan phải được Quốc hội quyết định; 2- Dự án bauxite TN phải chính thức dừng ngay lại, có giám sát chặt chẽ cho tới khi Quốc hội xem xét toàn bộ báo cáo tiền khả thi và đưa ra những phê chuẩn thích hợp”, các nhà trí thức, nhân sĩ trong và ngoài nước kư tên c̣n khẩn thiết viết: “Kính mong Quốc hội thấu suốt được tinh thần của đại đa số dân chúng không muốn dự án này tiếp tục v́ tất cả những hệ lụy nặng nề của nó”. Tiếp đến, ngày 30-04, Nhóm Kiến nghị lại gởi “Thư ngỏ thứ nhất cho các Đại biểu Quốc hội”, cũng với những lời chân t́nh: “Thư ngỏ này… nhắc nhở quư vị là những nhà lập pháp rằng một việc làm dù nhỏ nhặt, một lần giơ tay biểu quyết dù vẫn ngập ngừng của quư vị, đều là một viên đá lót đường để Dân tộc ta, Tổ quốc ta chắc chắn có cơ may ngẩng mặt nh́n ra năm châu thế giới. Điều trái ngược lại sẽ là cái chết được báo trước, không thể là ǵ khác ! Chúng tôi tha thiết kêu gọi quư vị hăy xem xét kỹ lưỡng toàn bộ chủ trương khai thác bauxite ở TN và pháp chế hoá vấn đề này”. Đến Thư ngỏ thứ 3 “Gởi các đại biểu Quốc hội khóa 12” viết ngày ngày 17-05, lời lẽ lại c̣n tha thiết hơn nữa: “Thư ngỏ này chỉ mong thêm một lần gợi ư với quư vị: sẽ đến họp không chỉ với một tinh thần quán triệt nhiệm vụ xây dựng một Nhà nước Pháp quyền, mà c̣n có trong tay những bằng chứng cụ thể về nguyện vọng và ư chí của đông đảo người dân Việt trước vấn đề nóng bỏng của đất nước, giúp quư vị thực thi quyền hạn của ḿnh trong khung khổ pháp luật… Chúng tôi kêu gọi quư vị đại biểu tại kỳ họp này hăy đưa vấn đề bauxite TN đặt lên bàn nghị sự và đi tới một nghị quyết có tính toán toàn diện đến việc khai thác bauxite ở TN; cụ thể là: a- Yêu cầu Chính phủ cho ngưng toàn bộ dự án khai thác bauxite, sản xuất alumin hiện đang có tại đây cũng như mọi nơi khác trên lănh thổ chúng ta… b) Thành lập một Ủy ban nghiên cứu đường hướng phát triển kinh tế cho TN với sự hợp tác của nhiều lănh vực chuyên môn và giữa các nhà trí thức trong và ngoài nước… Quư vị là đại biểu Quốc hội, tức là thành viên của một tổ chức quốc gia tiên tiến, một h́nh thức tổ chức đă được thử thách trong nhiều thế kỷ qua… Phần lớn quư vị cũng lại là đảng viên đảng CSVN, xin quư vị hăy giữ thanh danh và thể diện cho chính đảng đó để hành động có ích nhất cho dân tộc Việt Nam đă đau khổ quá lâu!”.
Thế nhưng, cái Quốc hội ấy đă phản ứng thế nào? Trước hết hăy xem Thư phúc đáp từ Ủy ban Pháp luật Quốc hội đề ngày 8-5 gởi cho 135 trí thức kư Kiến nghị. Một bức thư đă làm cả nước lắc đầu ngao ngán và hết sức công phẫn. Với nét chữ viết nguệch ngoạc chứng tỏ một tŕnh độ cỡ… tiểu học, bức thư có 3 lầm lẫn nghiêm trọng: 1- Không gửi nhầm địa chỉ, nhưng ghi sai tên người nhận, từ Gs Nguyễn Huệ Chi trở thành Bà Gs Nguyễn Thị Huệ; 2- Kiến nghị ghi ngày 12-04-2009 lại bị sửa thành 21-04. 3- Kiến nghị về vấn đề đại dự án Bauxite gửi đến Chủ tịch Quốc hội lại bị cho là thư khiếu nại… Vô tâm, vô học hay khinh bỉ, khinh thị trí thức như “cục phân” theo kiểu Mao Hồ?
Chưa hết, tại cuộc họp báo do Văn pḥng Quốc hội tổ chức chiều 18-5 giới thiệu về kỳ họp Quốc hội thứ 5 khóa XII, ông Trần Đ́nh Đàn, chủ nhiệm Văn pḥng, đă tuyên bố “chắc như cua gạch” rằng Quốc hội hoàn toàn ủng hộ chủ trương khai thác bauxite... Trước đó, một đại biểu quốc hội khác cũng quái dị không kém là Nguyễn Tấn Dũng. Ngày 7-5, nhân kỷ niệm 55 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, lấy tư cách thủ tướng, ông thay mặt Chính phủ đến thăm cụ Vơ Nguyên Giáp tại nhà riêng, leo lẻo hứa là sẽ “tiếp thu” những ư kiến của cụ. Hôm sau, với tư cách đại biểu Quốc hội, ông lại nói leo lẻo trước cử tri Hải Pḥng về quyết tâm khai thác bauxite!
Trong những ngày này, Quốc hội đang họp, nhưng theo nhà báo Bùi Tín, trong số 496 “đại biểu”, chỉ có 3 người lên tiếng khá mạnh là các ông Nguyễn Minh Thuyết, Nguyễn Lân Dũng và Dương Trung Quốc. Họ chứng minh dự án không mang lại lợi ích kinh tế mà có thể lỗ rất to, gây tai họa môi trường do bụi đỏ và bùn đỏ, đe dọa an ninh quốc pḥng tại “mái nhà của đất nước”; họ yêu cầu Quốc hội cần phải vào cuộc, bàn bạc dân chủ, giám sát chặt chẽ từng bước; họ nhận xét báo cáo Chính phủ tập trung ứng phó với băo táp kinh tế tài chính nhưng lại không lưu ư đến băo táp ngoài biển Đông, quan hệ đến chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lănh thổ…
Thế nhưng, với chuyện đảng viên chiếm 90% số ghế Quốc hội, với chuyện Quốc hội từ xưa tới nay hầu như chỉ có những thành tích bất hảo, phản dân hại nước, chỉ toàn những thái độ lụy đảng tối mặt, khinh dân trắng trợn như đă kể trên kia, th́ ai cũng thấy rơ rằng đây chỉ là những đảng biểu (đảng biểu sao làm vậy) hơn là dân biểu, là Đảng hội hơn là Quốc hội đúng nghĩa. Dù mang tiếng đại biểu của dân, nhưng họ nghĩ tới dân th́ ít, mà nh́n những lănh đạo cao cấp của đảng vốn cũng là đại biểu Quốc hội, như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng và toàn thể Bộ chính trị để c̣n chiều ư... th́ nhiều. Bộ Chính trị là thủ trưởng cao nhất của họ, quyết định địa vị, thu nhập, sinh mệnh của họ. Họ được lọt vào Quốc hội là do ân huệ của đảng, nên họ sợ đảng, chứ đâu có cần sợ dân ! Thành ra vụ bauxite không hy vọng ǵ được Quốc hội làm theo ư dân!!! Chỉ có một Quốc hội được bầu qua một thể chế tự do dân chủ mới làm theo ư dân và mới chịu trách nhiệm trước dân hoàn toàn!
BAN BIÊN TẬP