![]()
Fax: +493046795841 www.thongtinberlin.de - www.thongtinberlin.net - www.dvtnradio.com - www.dvtnradio.de
|
Tṛ chơi bẩn thiểu của công an CS Việt Nam đối với Luật Sư Lê Trần Luật
|
|
|
(Tôi và một số tù nhân chính trị) |
Sau
nhiều lần xin việc, chẳng có văn
pḥng luật sư nào tiếp nhận, tôi
quyết định xin làm một việc khác.
Tuần trước thông qua sự giới
thiệu của một người anh, tôi đến
xin việc ở một Tổng công ty khá
lớn, nằm trong khu công nghiệp
B́nh Đăng, quận 8. Do bận công
tác ở nước ngoài, nên Tổng giám
đốc hẹn tôi thứ hai tuần này đến
phỏng vấn.
Mong muốn có việc làm gây cho
tôi có cảm giác một tuần chờ đợi
là khá dài. Hôm qua thứ hai là
ngày phỏng vấn, cơn mưa như trút
nước kéo dài từ lúc 11h trưa, từ
Thanh đa đến Quận 8 như dài thêm,
hầu hết các con đường đều ngập
lội. Tôi cố gắng đến đúng giờ,
dù đây là lần đầu tiên tôi đi
phỏng vấn để xin việc, nhưng
kinh nghiệm mấy năm “làm sếp”
cho tôi biết điều đó sẽ có lợi
cho tôi.
Vào
tới công ty, Sếp tổng mời tôi
một ly nước và đi thẳng vào vấn
đề: “ Như anh đă biết, vị trí
chúng tôi cần tuyển dụng là giám
đốc một chi nhánh của Tổng công
ty tại Cần thơ. Hôm trước gặp,
anh có nói thẳng là anh chưa có
kinh nghiệm trong lĩnh vực của
công ty chúng tôi, điều đó làm
chúng tôi quan ngại nên tôi cần
hỏi anh một số vấn đề”. Sau gần
hai tiếng phỏng vấn, Sếp tổng
nói: “ Ok, chúng tôi sẽ nhận anh
vào làm việc với thời gian thử
việc là 3 tháng, tôi sẽ hổ trợ
anh để có thêm kinh nghiệm”. Sau
đó Sếp tổng yêu cầu kế toán
trưởng chuẩn bị các công việc
cần thiết để mai cùng tôi đi Cần
thơ tiếp nhận công việc. Trong
lúc chờ đợi, bất ngờ Sếp hỏi: “
Tôi thấy lúc này nghề luật sư
cũng dễ kiếm tiền, sao anh không
làm nữa?”. Tôi cố lăng tránh câu
hỏi này, không phải v́ tôi giấu
Sếp, mà thật sự tôi ngại Sếp
biết về thân phận của ḿnh v́
hôm trước gặp, Sếp nói : “ Tôi
làm ăn kinh tế và ngại đụng chạm
đến chính trị”.
Tối
hôm qua tôi ngũ sớm, 5h sáng nay
dậy chuẩn bị đi, tôi nói với cu
Bi: “Ba đi làm xa, con ở nhà
ngoan, ráng học nhé, cuối tuần
ba về”. Con trai trả lời: “ Dạ,
nếu đi làm ba buồn th́ ba vào
Zing play, nick của con là Con
ṣ VIP, ba chơi cờ tướng cho đỡ
buồn”. Tôi thấy thương con và có
lỗi thật nhiều.
Tôi
ra khỏi nhà, được mười mét, thấy
4 người an ninh quen mặt đang
trong tư thế sẵn sàng. Linh tính
mách bảo tôi sắp có chuyện không
hay. B́nh thường, ca ngày họ
ngồi ngay gốc cây cách pḥng tôi
ở chừng 4- 5 mét, ca đêm tới
sáng th́ họ dời về ở chốt dân
pḥng cách chổ tôi ở khoảng
150m. Bây giờ mới 5h15, chưa đổi
ca sao lại đứng ở đây. Tôi vờ
không để ư và kéo va- ly đi
thẳng. Một người chạy theo hỏi:
“ Đi đâu sớm vậy anh”. Đi làm.
Tôi trả lời. Tôi vào uống cà phê
và đợi taxi. Bốn người an ninh
bu xung quanh tôi và bảo: “ Tụi
em làm theo lệnh, nếu anh lên xe
buộc tụi em phải áp giải”. Tôi
quát to “ Lệnh nào”. Một người
trong số họ nói : “ Anh bị áp
giải nhiều th́ biết rồi, không
đi được đâu, có ǵ anh tŕnh bày
với mấy ổng”. Lát sau họ đưa
điện thoại tôi nói chuyện với
một ông tên là Lợi, tôi nhận
ngay ra ông này là ông Long,
người đă ngăn cản không cho tôi
làm việc ở văn pḥng luật sư
Thái Hùng. Ông ta nói: “ Hôm
trước bên này mời ông ba lần,
bằng giấy mời hẳn hoi, ông không
đi, chốt cửa nằm trong nhà, bây
giờ ông muốn đi làm th́ về công
an phường 28, quận B́nh thạnh,
tôi xuống làm việc, rồi ông muốn
đi đâu th́ đi”. Tôi nói: “ Chẳng
c̣n ǵ để làm việc nữa.” Ông ta
tiếp: “ Mấy sếp trên chỉ đạo tụi
tui phải làm rỏ mối quan hệ của
ông với một số tù nhân chính trị
mới được thả về”. Tôi nói : “
Hôm trước, bắt tôi gần nhà bác
sỹ Nguyễn Đan Quế, có hỏi rồi mà?”.
Ông ta nói tiếp : “ C̣n nhiều
chi tiết chưa rỏ lắm, ông cứ về
đi, nếu muốn đi làm ăn th́ 8h30
lên phường 28 làm cho rỏ đi, ông
cứ suy nghĩ đi”.
Kinh nghiệm cho biết, tôi sẽ
không thể nào đi được, tôi kéo
va-ly quay lại nhà, vừa đi tôi
vừa điện thọai cho cô Phước kế
toán: “Anh có việc đột xuất chưa
đi Cần thơ được, có ǵ anh báo
lại với Sếp tổng sau, bây giờ
mới sáng sớm không tiện”. Thật
ḷng tôi nghĩ chẳng biết tŕnh
bày với Sếp như thế nào về quyết
định đột ngột của ḿnh.
Tôi
vừa vào nhà, cu Bi nói: “ Ba
không đi Cần thơ hả, chắc bị an
ninh áp giải nữa chứ ǵ, ai biểu
ba chống chi”. Tôi hỏi: “Ai nói
ba chống”. “ Th́ bà nội, mấy cô
nói ba chống nhà nước, con thấy
ai cũng nói dậy”. “ Thôi, thôi
con nói lăng nhăng quá, không
ngũ nữa th́ dậy ăn sáng đi”, tôi
đáp lại.
Tôi
thay đồ, đốt thuốc và lại ngồi
bên cửa sổ ngắm nh́n bầu trời tự
do. Thật ra tôi đă có hơn cả
trăm buổi làm việc với họ, thêm
một buổi nữa cũng chẳng sao, có
điều nó vô lư và bạo quyền quá.
Thêm vào đó, tôi đi “ làm việc”
chắc ǵ họ để cho tôi đi làm, họ
đă dùng quá nhiều tṛ bẩn thỉu
với tôi.
Tôi
quyết định không đi làm việc
theo yêu cầu của họ, dù tôi đang
rất cần việc làm. Tôi chốt cửa
chặt lại và ngồi viết những ḍng
chữ này.
http://lsletranluat.multiply.com/journal/item/20/20